Ánh sáng Thiên Giới không thể xua tan được bóng tối mà Kaelen đã gieo vào tâm trí Lyra.
Sau cuộc chạm trán trên tháp chuông, Lyra trở về Cõi Sáng, nhưng sự thuần khiết của cô không còn nguyên vẹn. Mọi điều cô được dạy về sự đối lập tuyệt đối giữa Thiện và Ác dường như đã bị làm lu mờ bởi ánh mắt đen sâu thẳm của Kaelen. Cô đã cảm nhận được một thứ gì đó trong hắn—một sự cô độc và tinh tế lạ thường, hoàn toàn không khớp với hình dung về một Lãnh Chúa Cám Dỗ.
Hai ngày trôi qua trong sự bồn chồn. Lyra làm việc theo bản năng, đôi mắt xanh trong veo luôn bị ám ảnh bởi hình ảnh bóng tối. Cô biết, theo quy tắc tối cao, cô phải lập tức báo cáo việc chạm trán một Ác quỷ cấp cao có khả năng gây ra hiểm họa. Nhưng mỗi lần định mở lời, giọng nói của cô lại nghẹn lại, như có một sợi xích vô hình buộc chặt.
Cô muốn biết thêm.
Sự tò mò, một cảm xúc xa lạ với bản chất vô vị lợi của Seraphim, giờ đây trở thành một khát khao âm ỉ. Lyra quyết định hành động theo bản năng "nghiên cứu" của mình. Cô dùng quyền năng tàng hình và trở lại thế giới con người, không phải để bảo vệ mục tiêu nhân loại, mà là để tìm kiếm Kaelen.
Cô tìm thấy hắn trong một quán bar sang trọng khuất nẻo, nơi sự xa hoa và bí ẩn hòa quyện. Kaelen đang ngồi một mình bên quầy, ánh đèn mờ ảo khiến mái tóc đen tuyền của hắn như hấp thụ mọi nguồn sáng xung quanh. Hắn không hề sử dụng quyền năng, chỉ đơn giản là ngồi đó, nhưng mọi ánh mắt trong căn phòng đều vô tình bị thu hút về phía hắn.
Lyra đứng cách xa, nấp mình trong một góc tối. Cô theo dõi Kaelen.
Hắn chấp nhận lời mời uống của một cô gái trẻ đẹp, nhưng chỉ uống một ngụm rồi đặt xuống. Nụ cười mê hoặc của hắn dành cho cô gái là một lời hứa hão huyền, một màn kịch được dựng lên chỉ để thỏa mãn sự kiểm soát. Lyra nhận ra, Kaelen không cần phải dùng đến ma thuật để cám dỗ; bản thân hắn đã là một sự cám dỗ tự nhiên.
Khoảnh khắc đó, Lyra cảm thấy một cảm xúc khó chịu trào lên trong lồng ngực. Đó không phải là sự phẫn nộ của một Thiên thần trước tội lỗi, mà là một sự ghen tị mơ hồ khi thấy hắn chia sẻ ánh mắt và nụ cười riêng biệt đó với người khác.
Lyra chợt hiểu: Kaelen biết cô đang ở đó.
Đôi mắt đen thẳm của hắn không nhìn thẳng vào Lyra, nhưng một nụ cười bí ẩn và khiêu khích nhếch lên trên môi hắn, như thể hắn đang cảm nhận được sự hiện diện run rẩy của cô qua không gian. Hắn nâng ly rượu lên, từ từ nhấp một ngụm, và Lyra cảm thấy như hắn đang mời gọi cô chia sẻ.
Ác quỷ đang chơi một trò chơi. Hắn đang sử dụng chính sự tò mò của cô để lôi kéo cô vào bóng tối, từng bước một.
Lyra nhận ra cô đang thở dốc. Sự quan sát của cô đã biến thành sự chiêm ngưỡng đầy tội lỗi. Cô đang bị hấp thụ bởi sức hút tử thần của hắn.
Cô cố gắng xoay người bỏ đi, nhưng một động tác cuối cùng của Kaelen đã giữ chân cô lại. Hắn khẽ nghiêng đầu, ánh mắt thoáng lướt qua nơi cô ẩn nấp, và ánh mắt đó đụng chạm vào Lyra. Chỉ một thoáng, nhưng chứa đựng sự am hiểu, quyến rũ và đe dọa rằng hắn có thể thấy xuyên qua lớp ngụy trang của cô.
Lyra phải lập tức rút lui, toàn thân nóng bừng và tâm trí rối loạn. Cô không thể phủ nhận được sự thật: Sức hút giữa họ đã vượt qua ranh giới Thiện Ác, trở thành sự đối nghịch của Lửa và Băng, sẵn sàng tan chảy vào nhau.
Cô đã thất bại trong việc giữ vững khoảng cách. Và hắn biết điều đó.