Lyra trở về Thiên Giới trong sự mệt mỏi và bối rối, không phải vì hành trình dài, mà vì sự dằn vặt của linh hồn. Lần đầu tiên, cô mang theo một bí mật bẩn thỉu và những rung động mà cô không được phép có.
Sáng sớm hôm sau, Lyra phải trình diện trước Thượng Hội, nơi các Seraphim cao cấp hơn sẽ lắng nghe báo cáo chi tiết về tình hình thế giới phàm nhân. Đại diện cấp cao nhất là Tổng Lãnh Thiên Thần Uriel, người đại diện cho Ánh Sáng và sự Phán Xét không khoan nhượng.
Lyra đứng trước Uriel, cảm thấy mình trong suốt như pha lê dưới ánh mắt soi mói và đầy quyền năng của vị Lãnh Thiên Thần.
"Seraphim Lyra," Uriel nói, giọng nói vang vọng nhưng lạnh lùng, "Hãy báo cáo về mục tiêu và những mối đe dọa đã được ghi nhận."
Lyra bắt đầu bằng những thông tin chuẩn mực, về việc duy trì ý chí tự do và những nỗ lực cám dỗ nhỏ lẻ từ các ác quỷ cấp thấp. Cô nói trôi chảy, nhưng mỗi từ thốt ra đều chứa đựng sự dối trá bị bóp méo.
"Có bất kỳ sự can thiệp đáng kể nào từ các thế lực Bóng Tối cấp cao không?" Uriel hỏi, đôi mắt vàng khẽ nheo lại.
Đó là câu hỏi then chốt. Lyra biết, theo lẽ phải, cô phải nói ra cái tên Kaelen. Cô phải báo cáo về sự hiện diện nguy hiểm và mê hoặc của hắn, về cái chạm suýt xảy ra, và sự xâm nhập tinh vi vào cảm xúc của cô.
Nhưng Lyra không làm thế.
"Không, thưa Tổng Lãnh Thiên Thần," Lyra trả lời, giọng cô nghe có vẻ vững vàng, nhưng bên trong, một phần thuần khiết của cô đang tan vỡ. "Chỉ có những mối đe dọa thông thường. Thế giới phàm nhân vẫn nằm trong tầm kiểm soát."
Uriel im lặng một lúc, ánh mắt sắc như dao rọi thẳng vào Lyra, như thể cố gắng đọc xuyên qua linh hồn cô. Lyra giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng cô cảm thấy sự nóng ran tội lỗi đang lan khắp cơ thể mình, ngay cả dưới lớp hào quang thanh khiết.
Cuối cùng, Uriel gật đầu. "Ngươi được miễn. Hãy tiếp tục nhiệm vụ cảnh giác."
Lyra cúi mình và rời đi, cảm thấy nhẹ nhõm đến nghẹt thở, nhưng cũng đi kèm với một cảm giác nhơ nhuốc mà cô chưa từng biết. Cô đã phản bội lời thề trung thực, không phải vì sợ bị trừng phạt, mà là vì bảo vệ một bí mật, một khao khát cấm kỵ.
Khi Lyra trở lại phòng riêng, một ánh sáng màu hổ phách lập lòe trên bàn làm việc, nơi không hề có nguồn sáng nào. Cô biết đó là tín hiệu: Kaelen.
Cô đưa tay chạm vào ánh sáng đó. Ánh sáng lập tức tan biến, để lại một cuộn giấy da nhỏ được gấp gọn gàng.
Lyra mở ra. Chữ viết tay của hắn mạnh mẽ, sắc sảo và đầy quyền lực.
"Ta đã nghe thấy sự im lặng của nàng, Lyra. Nó nói lớn hơn bất kỳ bản báo cáo nào. Gặp ta tại điểm giao thoa cũ vào nửa đêm. Ta muốn cho nàng thấy một điều cấm kỵ khác. Đừng làm ta thất vọng."
Không có lời đe dọa, không có sự ép buộc. Chỉ là sự tự tin tuyệt đối rằng cô sẽ đến. Hắn biết, ngay cả khi cô đã nói dối Tổng Lãnh Thiên Thần, cô vẫn thèm khát sự nguy hiểm và những bí mật mà chỉ hắn mới có thể mang lại.
Lyra vo tròn cuộn giấy da lại, trái tim cô đập như muốn vỡ tung. Cô biết, đi gặp hắn đêm nay chính là bước chân đầu tiên vào vòng xoáy tội lỗi không thể quay đầu. Cô đã chọn sự cám dỗ thay vì bổn phận.
Nửa đêm. Tại nơi ranh giới mỏng manh giữa hai cõi giới.