Chỉ còn vài giờ nữa là đến nửa đêm, nhưng Lyra không thể tập trung vào bất kỳ công việc nào của Thiên Giới. Lời mời của Kaelen đã hoàn toàn chiếm lĩnh tâm trí cô. Cô đã nói dối Thượng Hội, và giờ đây, cô phải chấp nhận kết quả của hành động đó: cô bị ràng buộc bởi bí mật với một Ác quỷ.
Trước khi gặp Kaelen, Lyra cần phải hiểu rõ hơn về đối thủ, không phải qua những bản báo cáo khô khan của Thiên Giới, mà là qua sự quan sát trực tiếp. Cô muốn nhìn thấy Kaelen trong môi trường tự nhiên của hắn.
Lyra một lần nữa trở lại thế giới phàm nhân. Lần này, cô không đến những nơi sa hoa như quán bar, mà tìm đến một góc tối và hỗn loạn của thành phố—một khu vực bị Thiên Giới liệt vào danh sách "vùng cấm" vì có quá nhiều linh hồn bị lạc lối.
Cô tìm thấy Kaelen trong một căn phòng làm việc cũ kỹ, nằm trên tầng cao nhất của một tòa nhà bỏ hoang, nơi không khí đặc quánh mùi bụi bẩn và sự hỗn loạn của linh hồn. Hắn không hề che giấu sự hiện diện của mình; sự uy quyền của hắn dường như là chiếc áo choàng vô hình mạnh mẽ hơn bất kỳ lớp ngụy trang nào.
Kaelen đang đứng trước một bản đồ lớn trải dài trên tường, không phải bản đồ thế giới, mà là bản đồ ý chí con người—một mạng lưới phức tạp các điểm sáng và điểm tối đại diện cho những khát khao và tuyệt vọng.
Lyra quan sát hắn làm việc. Hắn không hề nhếch mép cười đắc thắng hay thể hiện sự độc ác một cách trắng trợn. Thay vào đó, hắn làm việc với một sự tập trung và tính toán lạnh lùng đáng sợ. Hắn chỉ vào một điểm sáng yếu ớt, đại diện cho một linh hồn đang đấu tranh vì hy vọng.
"Lòng tham, sự thù hận, ghen tuông..." Kaelen lầm bầm với chính mình, giọng hắn trầm thấp và có vẻ buồn bã lạ thường. "Chúng không cần ta. Chúng đã có sẵn ở đó. Ta chỉ là người hướng dẫn thôi."
Lyra theo dõi hắn từ góc khuất, cảm thấy một sự đồng cảm khó hiểu. Hắn không phải là kẻ phá hủy mà cô từng hình dung; hắn là một người quan sát và một kiến trúc sư của sự suy đồi. Hắn dường như không hưởng thụ việc gây ra cái ác, mà chỉ đơn thuần chấp nhận đó là bổn phận của mình.
Cô chợt nghĩ: Nếu hắn có bổn phận với Bóng Tối, vậy sự thuần khiết của cô có phải là bổn phận với Ánh Sáng không?
Sự hoài nghi bắt đầu gặm nhấm Lyra. Phải chăng ranh giới Thiện Ác mà cô được dạy không phải là một vạch kẻ mà là một phổ màu phức tạp?
Đột nhiên, Kaelen quay phắt lại. Hắn không hề di chuyển, chỉ xoay người một cách chậm rãi, như một thợ săn đã biết rõ con mồi đang ở đâu.
"Nàng không cần phải lẩn trốn," Kaelen nói, không có sự giận dữ, chỉ có sự mỉa mai và thấu suốt. "Ta đã cảm nhận được sự tò mò của nàng từ khi nàng bước vào."
Lyra không thể tiếp tục tàng hình. Cô xuất hiện, ánh sáng mờ nhạt từ cơ thể cô yếu ớt đối lập với sự tối tăm bao trùm căn phòng.
"Ta chỉ đang quan sát," Lyra nói, cảm thấy giọng mình run rẩy.
Kaelen bước đến gần, dừng lại cách cô chỉ một cánh tay. Không gian giữa họ trở nên nóng rực và ngột ngạt.
"Quan sát? Hay là nàng đang cố gắng tự thuyết phục mình rằng ta là một con quái vật?" Hắn đưa tay chạm vào bản đồ ý chí, ngay điểm sáng mà hắn vừa chỉ. "Nàng thấy đấy, Lyra. Ác quỷ không tạo ra Tội lỗi. Chúng ta chỉ là người dũng cảm hơn nàng, dám thừa nhận sự tồn tại của nó."
Ánh mắt hắn khóa chặt lấy Lyra, chứa đựng một sự thách thức không thể chối từ. Hắn mời gọi cô, không bằng quyền năng, mà bằng triết lý. Hắn muốn cô nghi ngờ chính nền tảng niềm tin của mình.
Lyra nuốt khan. Cô biết, nửa đêm nay, cô không chỉ gặp một Ác quỷ, mà là gặp một cám dỗ trí tuệ nguy hiểm hơn bất kỳ sự cám dỗ thể xác nào.
"Đến lúc rồi," Kaelen khẽ nói, ánh mắt hắn lướt từ mắt cô xuống môi cô, tạo nên một sự kích thích rõ ràng. "Hãy xem ta cho nàng thấy điều cấm kỵ gì vào đêm nay, Lyra."
Lyra gật đầu trong im lặng, hoàn toàn chấp nhận thân phận đồng lõa của mình. Cô đã lún quá sâu để có thể quay lại.