Đúng nửa đêm, Lyra bay đến điểm hẹn. Nơi đó là một tàn tích của một tu viện cổ kính nằm giữa rừng, được cho là nơi năng lượng của Thiên Giới và Địa Ngục bị xáo trộn—một "điểm giao thoa" hiếm hoi mà cả hai phe đều tránh xa vì sự không ổn định của nó.
Khi Lyra đáp xuống, cô nhận ra Kaelen đã chờ sẵn. Hắn đứng giữa những cột đá đổ nát, dưới ánh sáng yếu ớt của mặt trăng lưỡi liềm. Sự tĩnh lặng của tàn tích này chỉ làm nổi bật sự căng thẳng ngột ngạt giữa họ.
"Nàng đã đến," Kaelen nói, giọng hắn không chứa đựng sự ngạc nhiên, chỉ có sự xác nhận về chiến thắng của hắn. "Ta biết nàng sẽ không thể cưỡng lại."
Lyra giữ khoảng cách an toàn, cảm thấy mình cần phải cố gắng giành lại một chút kiểm soát mà hắn đã đoạt lấy.
"Ta đến để xem ngươi có ý đồ gì," Lyra đáp, giọng cô vang lên thanh thoát trong không gian tĩnh mịch. "Ngươi muốn cho ta thấy điều cấm kỵ gì?"
Kaelen bước chậm rãi, ánh mắt hắn không rời khỏi Lyra. Hắn không hề sử dụng quyền năng cám dỗ, nhưng mỗi bước chân của hắn đều như một lời mời gọi không lời.
"Cấm kỵ không phải là thứ ta có thể chỉ cho nàng, Lyra. Nó là thứ nàng phải cảm nhận," Kaelen thì thầm. Hắn dừng lại khi chỉ còn cách cô một bước chân, một khoảng cách mà theo lẽ thường, Lyra sẽ không bao giờ cho phép một Ác quỷ cấp cao tiếp cận.
"Điều cấm kỵ tối thượng không phải là sự phản bội Thiên Giới," Kaelen tiếp tục, giọng hắn trầm hơn, "mà là sự thành thật với bản năng của nàng. Thử đi, Lyra. Hãy để bản chất của nàng lên tiếng."
Lyra cảm thấy đôi má mình nóng bừng. Khuôn mặt hắn quá gần, mùi hương của hắn—mùi hương của đất nồng và hương trầm bị đốt cháy—bao trùm lấy cô, kích thích mọi giác quan.
Đột nhiên, Kaelen không nhúc nhích, mà chỉ vươn tay ra. Hắn không hề định chạm vào cô, mà chỉ để lòng bàn tay trần trụi của hắn đối diện với lòng bàn tay Lyra, cách nhau chỉ vài phân không khí mỏng manh.
"Hãy thử chạm vào ta," hắn thách thức. "Không phải để chiến đấu, mà để cảm nhận. Hãy xem điều gì sẽ xảy ra khi hai bản chất đối lập giao nhau mà không có sự phán xét."
Lyra nhìn chằm chằm vào bàn tay hắn. Bàn tay của Kaelen mạnh mẽ, có những vết sẹo mờ ám. Nếu cô chạm vào, cô biết, đó không chỉ là sự tiếp xúc vật lý. Đó sẽ là sự hòa trộn của ánh sáng và bóng tối, một hành vi phá hoại trật tự vũ trụ.
Cô đấu tranh với chính mình. Toàn bộ cơ thể Thiên thần của cô phản đối, cánh tay cô run rẩy vì sự giằng co giữa bổn phận và khao khát. Nhưng sự tò mò, lòng khao khát khám phá điều cấm kỵ đã chiến thắng.
Lyra từ từ, chậm rãi, đưa tay ra.
Ngón tay trỏ của Lyra chạm vào mu bàn tay Kaelen.
Khoảnh khắc đó, không có tiếng động lớn hay ánh sáng chói lòa. Thay vào đó, một luồng điện giật lạnh buốt và nóng rực đồng thời chạy qua cả hai cơ thể. Lyra thở dốc. Cảm giác đó giống như một xung đột năng lượng dữ dội nhưng lại mang lại sự hưng phấn không thể cưỡng lại.
Lyra cảm nhận được sự sâu thẳm và mệt mỏi của hàng thiên niên kỷ của Kaelen, sự cô độc của một người bị buộc phải làm cái ác. Đổi lại, Kaelen siết chặt ngón tay cô, hắn cảm nhận được sự tinh khiết rực rỡ và sự ngây thơ chưa bị vấy bẩn của cô.
Hắn khẽ rên lên, một âm thanh trầm thấp và kín đáo, không phải vì đau đớn mà vì sự quá tải của cảm xúc đối lập.
"Thấy chưa, Lyra?" Kaelen khàn giọng nói, đôi mắt hắn nhìn chằm chằm vào cô, đầy say mê và nguy hiểm. "Điều cấm kỵ này không tiêu diệt nàng. Nó thức tỉnh nàng."
Lyra không thể rút tay ra. Sự khao khát và bản năng giờ đây mạnh mẽ hơn mọi quy tắc. Họ đứng đó, giữa tàn tích đổ nát, hai linh hồn đối lập bị khóa chặt bởi một cái chạm vi phạm nguyên tắc tối cao.