Cơn đau thắt từ lồng ngực lan ra toàn thân, khiến Diệp Phàm không thể thở nổi. Anh quỳ rạp dưới sàn đá lạnh lẽo của căn biệt thự xa hoa tọa lạc trên đỉnh đồi – nơi anh từng gọi là "tổ ấm" dành riêng cho người con gái mình yêu nhất. Trên môi anh, vệt máu đen rỉ ra, thấm đẫm chiếc áo sơ mi trắng đắt tiền, trông như một đóa bỉ ngạn nở rộ giữa đêm đông.
"Tại sao...?" – Diệp Phàm thều thào, đôi mắt đỏ ngầu vì uất nghẹn nhìn người phụ nữ đang thản nhiên ngồi trên ghế sofa đối diện.
Liễu Như Yên hôm nay đẹp đến mê hồn. Cô ta diện chiếc váy lụa đỏ ôm sát đường cong cơ thể, trên cổ là sợi dây chuyền kim cương "Trái tim đại dương" trị giá mười triệu đô mà anh đã đứng chờ cả đêm ở sàn đấu giá London để mang về. Nhưng ánh mắt cô ta nhìn anh lúc này không còn sự dịu dàng, e lệ của một đóa hoa lê dưới mưa thường ngày, mà chỉ còn lại sự ghê tởm đặc quánh.
"Tại sao ư?" – Liễu Như Yên khẽ đung đưa ly rượu vang trên tay, môi đỏ nhếch lên một nụ cười khinh miệt. "Diệp Phàm, anh có bao giờ tự soi gương nhìn lại mình chưa? Cái sự si mê mù quáng của anh làm tôi buồn nôn. Mỗi lần anh chạm vào tôi, mỗi lần anh nói yêu tôi, tôi đều thấy ghê tởm đến mức muốn phát điên."
"Tôi đã cho em tất cả..." – Giọng Diệp Phàm run rẩy. "Gia đình tôi phản đối, tôi rời bỏ gia tộc. Em muốn kinh doanh, tôi đổ hàng trăm tỷ vào cái công ty rỗng tuếch của em. Tại sao em lại đối xử với tôi như vậy?"
Liễu Như Yên đặt ly rượu xuống bàn với một tiếng "cộp" khô khốc. Cô ta đứng dậy, bước đến gần anh, dùng mũi giày cao gót nâng cằm anh lên, giọng nói sắc lạnh như dao: "Anh cho tôi tiền, đúng. Nhưng anh không cho tôi sự tự do để ở bên người tôi yêu. Anh dùng tiền để trói buộc tôi, khiến tôi phải đóng kịch làm một người vợ hiền thục suốt ba năm qua. Anh có biết mỗi đêm nằm cạnh anh, tôi đều tưởng tượng đó là Cố Sinh không?"
Vừa dứt lời, một bóng người từ trong bóng tối của hành lang bước ra. Đó là Cố Sinh – người bạn thân nhất từ thuở thiếu thời, người mà Diệp Phàm đã tin tưởng đến mức giao phó toàn bộ quyền điều hành các dự án ngầm của Diệp gia.
Cố Sinh thản nhiên đi tới, vòng tay qua eo Liễu Như Yên rồi kéo cô ta vào lòng, đặt một nụ hôn lên trán cô ta ngay trước mặt Diệp Phàm.
"Cảm ơn anh, Diệp thiếu gia." – Cố Sinh mỉm cười đắc thắng, vẻ mặt ngụy quân tử thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự hung ác của một con sói vừa chiếm được con mồi. "Tất cả tài sản của Diệp gia, từ bất động sản đến các quỹ đầu tư quốc tế, bây giờ đều đã được chuyển nhượng sang tên của Như Yên thông qua bản hợp đồng 'ủy quyền tuyệt đối' mà anh đã ký tối qua. À, anh tưởng đó là hợp đồng mua quà sinh nhật cho cô ấy đúng không? Thật là ngây thơ."
Diệp Phàm cười, một nụ cười bi thảm và tự giễu. Máu từ cổ họng trào ra khiến anh ho sặc sụa. Hóa ra, sự hy sinh của anh, tình yêu nồng cháy của anh, trong mắt họ chỉ là một trò hề không hơn không kém. Anh đã dốc cạn tâm huyết để nuôi dưỡng một con rắn độc và một tên phản bội.
"Các người... sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu..." – Diệp Phàm cảm thấy tầm nhìn bắt đầu mờ đi, hơi lạnh của tử thần đang xâm chiếm lấy từng tế bào.
"Kết cục của chúng tôi sẽ rất tốt." – Cố Sinh lạnh lùng đá văng bàn tay đang bám lấy gấu quần mình của Diệp Phàm. "Sau khi anh chết vì 'đột quỵ do làm việc quá sức', Như Yên sẽ là góa phụ giàu có nhất thành phố này. Và chúng tôi sẽ dùng tiền của anh để tổ chức một đám cưới thế kỷ."
Liễu Như Yên nhìn Diệp Phàm đang thoi thóp, không một chút mảy may động lòng. Cô ta chỉ lo lắng nhìn vệt máu bắn lên giày mình: "Mau giải quyết đi, nhìn anh ta nằm đây thật bẩn mắt."
Bóng tối vĩnh hằng ập đến. Trong những giây phút cuối cùng của cuộc đời, hình ảnh cha mẹ già bị anh ruồng rẫy, hình ảnh những người anh em trung thành bị anh đuổi đi chỉ vì họ nói xấu Như Yên hiện về như một cuốn phim chậm.
Nếu có kiếp sau... – Linh hồn Diệp Phàm gào thét trong thâm tâm – Tôi thề sẽ dùng máu của các người để tưới lên mộ phần của chính mình. Liễu Như Yên, Cố Sinh, tôi sẽ khiến các người nếm trải cảm giác mất đi tất cả, sống không bằng chết!
Đoàng!
Một tia sét xé toạc bầu trời đêm. Cơn mưa tầm tã trút xuống như muốn tẩy rửa đi tội ác trong căn biệt thự.
Diệp Phàm bừng tỉnh.
Anh thở dốc, mồ hôi đầm đìa ướt sũng lưng áo. Cảm giác đau đớn xé gan xé phổi vừa rồi vẫn còn chân thực đến mức anh theo bản năng đưa tay lên ôm lấy ngực. Nhưng không có máu, không có cơn đau thắt. Thay vào đó là mùi hương tinh dầu đàn hương quen thuộc và sự mềm mại của chiếc giường King-size trong căn hộ riêng của anh.
Anh run rẩy cầm lấy chiếc điện thoại trên bàn trang điểm.
Ngày 15 tháng 6 năm 202X.
Diệp Phàm sững sờ. Đây là ba năm trước! Là ngày mà anh định mang sợi dây chuyền kim cương đi cầu hôn Liễu Như Yên ở buổi tiệc tối nay.
Anh nhìn vào gương, thấy gương mặt mình vẫn còn trẻ trung, đôi mắt chưa nhuốm màu tang thương. Một luồng khí lạnh lẽo và sắc bén bỗng chốc hiện lên trong đáy mắt anh.
"Trời xanh có mắt..." – Diệp Phàm lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một độ cong tàn nhẫn.
Tiếng chuông điện thoại vang lên, tên người gọi hiển thị trên màn hình: "Như Yên yêu dấu".
Diệp Phàm nhìn cái tên ấy, không còn sự si mê như trước, chỉ còn lại một sự ghê tởm sâu sắc. Anh bắt máy, giọng nói lạnh nhạt như băng: "Alô?"
Đầu dây bên kia là giọng nói nũng nịu, ngọt ngào của Liễu Như Yên: "Phàm à, tối nay anh không quên buổi hẹn của chúng ta chứ? Em nghe nói có một sợi dây chuyền rất đẹp ở cửa hàng trang sức, anh... có thể qua xem cùng em không?"
Diệp Phàm siết chặt điện thoại, đôi mắt híp lại: "Được, tôi sẽ đến. Tôi còn chuẩn bị cho em một món quà 'bất ngờ' hơn nhiều."
Cúp máy, Diệp Phàm đứng dậy bước tới bên cửa sổ, nhìn xuống thành phố phồn hoa dưới chân. Cuộc chơi cũ, nhưng lần này, người cầm lái là anh.
Liễu Như Yên, Cố Sinh, màn kịch của các người, để tôi diễn cùng các người đến cùng!