MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSỰ HỒI SINH CỦA ĐẾ VƯƠNG: KẾT THÚC CỦA ĐÓA LIỄU TÀNChương 2: Ánh mắt lạnh lẽo giữa buổi tiệc cầu hôn

SỰ HỒI SINH CỦA ĐẾ VƯƠNG: KẾT THÚC CỦA ĐÓA LIỄU TÀN

Chương 2: Ánh mắt lạnh lẽo giữa buổi tiệc cầu hôn

1,413 từ · ~8 phút đọc

Diệp Phàm đứng trước tấm gương lớn trong phòng thay đồ, tỉ mỉ chỉnh lại nút măng sét bằng bạc. Trong gương là một người đàn ông hoàng kim của giới thượng lưu: bờ vai rộng, gương mặt góc cạnh như tạc và đôi mắt sâu thẳm. Chỉ có điều, đôi mắt ấy không còn chứa đựng sự si tình mù quáng của một gã trai mới lớn, mà thay vào đó là sự lạnh lẽo của một vị đế vương vừa trở về từ cõi chết.

Trên bàn trang điểm, chiếc hộp nhung đỏ chứa sợi dây chuyền "Trái tim đại dương" vẫn nằm đó, tỏa ra ánh sáng lấp lánh đầy kiêu sa. Kiếp trước, anh đã dùng nó để đổi lấy một cái gật đầu đầy dối trá của Liễu Như Yên. Kiếp này, nó sẽ là quân cờ đầu tiên trong bàn cờ báo thù của anh.

"Thiếu gia, xe đã chuẩn bị xong. Liễu tiểu thư đã đợi ở nhà hàng xoay Grand." – Tiếng của quản gia già vọng vào.

Diệp Phàm không đáp, chỉ khẽ gật đầu. Anh cầm lấy chiếc hộp nhung, thản nhiên đút vào túi áo vest rồi bước ra ngoài.

Nhà hàng Grand tối nay được bao trọn. Ánh nến lung linh, hương hoa hồng phủ kín lối đi, và dàn nhạc giao hưởng đang chơi những bản tình ca lãng mạn nhất. Liễu Như Yên ngồi bên bàn tiệc sát cửa sổ sát đất, nhìn ra toàn cảnh thành phố lung linh ánh đèn. Cô ta diện một chiếc váy trắng trễ vai, trông thanh thuần và thoát tục như một thiên sứ lạc lối giữa nhân gian.

Vừa thấy bóng dáng Diệp Phàm, Liễu Như Yên lập tức nở nụ cười rạng rỡ, đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết: "Phàm, anh đến rồi. Em cứ ngợ anh bận việc ở công ty nên sẽ trễ."

Diệp Phàm thản nhiên ngồi xuống đối diện. Anh không vội vàng nắm lấy tay cô ta như mọi khi, cũng không dành cho cô ta những lời khen ngợi có cánh. Anh chỉ lặng lẽ quan sát người phụ nữ này. Hóa ra khi rũ bỏ lớp kính lọc của tình yêu, anh mới nhận thấy sự giả tạo trong từng cử chỉ của cô ta. Ánh mắt cô ta thỉnh thoảng lại lướt qua túi áo của anh, nơi có vẻ như đang đựng món quà đắt giá.

"Em đợi lâu chưa?" – Diệp Phàm nhạt giọng hỏi.

"Không lâu đâu, vì anh, bao lâu em cũng đợi được." – Liễu Như Yên thẹn thùng đáp, rồi cô ta khéo léo chuyển chủ đề. "À phải rồi, công ty của anh họ em... ý em là Cố Sinh, dạo này gặp chút khó khăn về dòng vốn. Anh ấy có nhờ em hỏi anh xem..."

Diệp Phàm cắt ngang lời cô ta bằng một tiếng cười khẩy: "Hôm nay là buổi hẹn của chúng ta, em lại muốn nói về tiền bạc và một người đàn ông khác sao?"

Liễu Như Yên khựng lại, nụ cười trên môi hơi cứng đờ. Diệp Phàm của ngày thường chưa bao giờ dùng tông giọng này với cô. Anh luôn coi cô là báu vật, chỉ cần cô nhíu mày một cái là anh đã cuống cuồng lo lắng.

"Em... em xin lỗi. Em chỉ là thấy anh ấy tội nghiệp quá..." – Cô ta cúi đầu, lộ ra cần cổ trắng ngần, chiêu thức "đóa hoa lê dưới mưa" này kiếp trước luôn khiến Diệp Phàm mủi lòng.

Nhưng hôm nay, anh chỉ thấy nực cười. "Tội nghiệp? Một kẻ dùng tiền của người khác để xây dựng vỏ bọc thanh cao thì có gì là tội nghiệp?"

Không khí bỗng chốc trở nên căng thẳng. Liễu Như Yên cảm thấy có điều gì đó không ổn. Diệp Phàm trước mặt cô dường như là một người hoàn toàn xa lạ. Để xua tan bầu không khí này, cô ta chủ động đổi giọng nũng nịu: "Thôi mà, chúng ta đừng nói chuyện đó nữa. Phàm, chẳng phải anh nói tối nay có món quà bất ngờ cho em sao?"

Diệp Phàm chậm rãi lấy chiếc hộp nhung đỏ ra, đặt lên bàn. Trái tim Liễu Như Yên đập liên hồi. Cô ta đã thấy sợi dây chuyền này trên tạp chí, nó là niềm mơ ước của mọi tiểu thư trong thành phố. Chỉ cần có được nó, cô ta có thể đem bán lấy tiền để giúp Cố Sinh trả nợ cờ bạc núp bóng đầu tư.

"Mở ra đi." – Diệp Phàm ra hiệu.

Liễu Như Yên run rẩy mở hộp. Nhưng nụ cười trên môi cô ta vụt tắt ngay lập tức. Bên trong chiếc hộp sang trọng không phải là sợi dây chuyền kim cương mười triệu đô, mà là một mảnh giấy được gấp gọn.

Cô ta sững sờ cầm mảnh giấy lên mở ra. Đó là một bản sao kê ngân hàng về các khoản chi tiêu mà Diệp Phàm đã cung cấp cho cô ta trong sáu tháng qua, kèm theo đó là danh sách các món đồ hiệu mà cô ta đã lén lút đem vào hiệu cầm đồ để lấy tiền mặt.

"Phàm... cái này là ý gì?" – Giọng Liễu Như Yên run rẩy, sắc mặt trắng bệch.

Diệp Phàm tựa lưng vào ghế, đan hai tay vào nhau, ánh mắt sắc như dao găm xoáy sâu vào tâm can cô ta: "Ý trên mặt chữ thôi. Như Yên, tôi chợt nhận ra mình đã quá nuông chiều em, đến mức em quên mất mình là ai. Những thứ tôi cho em, tôi có thể cho, thì cũng có thể lấy lại."

"Anh... anh điều tra em?" – Liễu Như Yên vừa sợ hãi vừa tức giận.

"Điều tra? Không, tôi chỉ đang bảo vệ tài sản của mình trước những kẻ 'ăn cháo đá bát' thôi." – Diệp Phàm đứng dậy, tiến sát lại gần cô ta, cúi người xuống nói thầm vào tai cô ta bằng tông giọng lạnh lẽo đến thấu xương. "Sợi dây chuyền kia, em không xứng. Và từ giây phút này, chiếc thẻ đen trong túi em đã bị khóa. Đừng cố dùng nó để thanh toán bữa tối này, vì tôi... sẽ không trả tiền đâu."

Nói rồi, Diệp Phàm quay lưng bước đi, không một lần ngoảnh lại.

Liễu Như Yên ngồi chết lặng giữa nhà hàng sang trọng. Cô ta không thể tin được người đàn ông từng quỳ dưới chân mình cầu hôn lại có thể đối xử với mình như vậy. Sự nhục nhã dâng trào khi cô ta nhận ra mọi ánh mắt của nhân viên nhà hàng đang đổ dồn về phía mình.

Ở phía góc tối của nhà hàng, một gã đàn ông đeo kính đen đang lén lút chụp ảnh. Đó chính là người của Cố Sinh phái tới để ghi lại khoảnh khắc "cầu hôn thành công" nhằm làm bằng chứng ép Diệp Phàm rót thêm vốn. Nhưng những gì hắn chụp được lại là cảnh Liễu Như Yên bị bỏ rơi nhục nhã.

Bước ra khỏi nhà hàng, luồng gió lạnh của ban đêm thổi vào mặt khiến Diệp Phàm cảm thấy tỉnh táo hơn bao giờ hết. Anh rút điện thoại ra, gọi cho trợ lý thân tín nhất của mình – người mà kiếp trước anh đã đuổi việc vì nghe lời dèm pha của Như Yên.

"Lâm Huy, là tôi. Ngày mai, hãy hủy bỏ toàn bộ các gói tài trợ cho dự án 'Blue Star' của Cố thị. Ngoài ra, hãy lập tức thu hồi căn biệt thự ở ngoại ô mà tôi đã cho Liễu Như Yên đứng tên tạm thời. Tôi muốn trong vòng 24 giờ, cô ta phải dọn ra khỏi đó."

Đầu dây bên kia, Lâm Huy sững sờ mất vài giây rồi cung kính đáp: "Vâng, thưa Diệp tổng. Tôi sẽ làm ngay."

Diệp Phàm nhìn lên bầu trời đêm, ánh trăng hôm nay thật sáng, nhưng nó không còn mang màu sắc của sự chết chóc như trong ký ức cuối cùng của anh.

"Liễu Như Yên, Cố Sinh... Trò chơi chỉ mới bắt đầu thôi. Kiếp này, tôi sẽ nhìn các người từng bước rơi xuống vực thẳm mà chính các người đã đào sẵn."

Trong bóng tối của chiếc xe sang trọng đang lăn bánh, khuôn mặt Diệp Phàm ẩn hiện dưới ánh đèn đường, vừa cô độc, vừa tàn nhẫn đến đáng sợ. Một vị vương giả đã thực sự thức tỉnh.