Cánh cửa nhà hàng xoay Grand khép lại sau lưng Diệp Phàm, bỏ lại một không gian đặc quánh sự nhục nhã và bàng hoàng của Liễu Như Yên. Anh không lên xe ngay mà đứng lại bên hiên sảnh, châm một điếu thuốc. Làn khói trắng mỏng manh tan biến trong gió đêm, cũng giống như cái tình cảm ngu muội mà anh từng dành cho người phụ nữ bên trong kia.
Chưa đầy năm phút sau, điện thoại của Diệp Phàm rung lên liên hồi. Là Liễu Như Yên. Anh không nghe máy, chỉ thản nhiên nhìn màn hình nhấp nháy cho đến khi nó tắt lịm. Rồi một tin nhắn nhảy ra:
“Phàm, anh bị sao vậy? Em đã làm gì sai? Nếu là chuyện của anh Cố Sinh, em xin lỗi, em sẽ không nhắc đến nữa. Anh quay lại đi, nhân viên nhà hàng đang nhìn em... họ nói thẻ của em không thanh toán được. Anh đừng đùa như vậy nữa có được không?”
Diệp Phàm nhếch môi, một nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh lướt tay trên màn hình, lạnh lùng nhấn nút "Chặn".
Bên trong nhà hàng, Liễu Như Yên đang đứng chôn chân tại quầy thu ngân. Khuôn mặt thanh tú, trắng trẻo thường ngày giờ đây đỏ bừng vì xấu hổ. Cô ta đã cố quẹt chiếc thẻ đen quyền lực mà Diệp Phàm đưa cho mình từ một năm trước đến lần thứ tư, nhưng máy thanh toán đều báo lỗi: "Tài khoản đã bị khóa hoặc không đủ quyền truy cập".
"Xin lỗi Liễu tiểu thư, có lẽ ngài Diệp đã thay đổi hạn mức. Bữa tối này cùng phí bao trọn nhà hàng là 200.000 tệ, cô có phương thức thanh toán nào khác không?" – Nhân viên thu ngân dù vẫn giữ thái độ lịch sự nhưng trong ánh mắt đã thoáng hiện lên vẻ khinh thường.
Liễu Như Yên cảm thấy như có hàng nghìn cái tát giáng vào mặt. Cô ta vốn dĩ là một cô gái nhà nghèo, nhờ có sự cung phụng của Diệp Phàm mà một bước lên tiên, trở thành "bạch phú mỹ" trong mắt mọi người. Trong túi xách của cô ta ngoài những chiếc thẻ của Diệp Phàm ra thì chỉ còn chưa đầy vài nghìn tệ tiền mặt – không đủ để trả một phần mười hóa đơn này.
Lúng túng và nhục nhã, cô ta run rẩy bấm số cho Cố Sinh.
"Alo, anh Sinh... anh mau đến nhà hàng Grand cứu em với. Diệp Phàm... anh ta điên rồi! Anh ta khóa thẻ của em, bỏ em lại một mình ở đây."
Đầu dây bên kia, giọng nói của Cố Sinh lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn: "Cái gì? Khóa thẻ? Chẳng phải cô nói hôm nay anh ta sẽ cầu hôn sao? Tôi đã thuê người chuẩn bị chụp ảnh để ngày mai tung tin lên báo nhằm đẩy giá cổ phiếu Cố thị lên rồi! Cô làm ăn kiểu gì vậy?"
"Em không biết! Anh ta đột ngột thay đổi thái độ. Anh mau đến đây trả tiền đi, em không thể bước ra khỏi đây được!" – Liễu Như Yên bật khóc, giọng nói nghẹn ngào đầy uất ức.
"Tôi không có tiền mặt lúc này! Toàn bộ vốn liếng đã đổ vào lô đất phía Đông rồi. Cô tự nghĩ cách đi!" – Cố Sinh gắt gỏng rồi dập máy, để lại Liễu Như Yên đứng lặng người giữa những tiếng xì xào của thực khách xung quanh.
Cuối cùng, Liễu Như Yên phải tháo chiếc đồng hồ hiệu Rolex – cũng là quà của Diệp Phàm – để đặt cọc lại nhà hàng và gọi điện cho một vài người bạn cũ để vay mượn trong sự mỉa mai của họ. Khi cô ta lếch thếch bước ra khỏi nhà hàng, trời bỗng đổ mưa rào.
Trong khi đó, Diệp Phàm đã trở về biệt thự chính của Diệp gia – nơi mà kiếp trước anh đã thề không bao giờ quay lại sau khi cãi nhau với cha mình vì Liễu Như Yên.
Nhìn thấy con trai bước vào cửa, ông Diệp Phụ đang ngồi đọc báo ở phòng khách bỗng khựng lại. Ông tháo kính lão, giọng nói trầm thấp nhưng đầy uy nghiêm: "Anh còn biết đường quay về đây sao? Không phải anh nói nếu tôi không chấp nhận đứa con gái nhà nghèo tâm cơ đó, anh sẽ đoạn tuyệt với cái nhà này à?"
Diệp Phàm nhìn mái tóc của cha đã bạc đi nhiều so với ký ức của mình, sống mũi chợt cay cay. Anh bước tới, quỳ sụp xuống trước mặt ông, đầu cúi thấp: "Cha, con sai rồi. Trước đây là con ngu muội, bị mỡ chí tâm. Từ nay về sau, con sẽ không bao giờ làm cha thất vọng nữa."
Ông Diệp sững sờ. Đứa con trai bướng bỉnh, vì tình yêu mà bất chấp tất cả của ông, sao chỉ sau một đêm lại như biến thành một người khác? Sự lạnh lùng và kiên định trong ánh mắt Diệp Phàm lúc này khiến ông nhận ra, con trai ông cuối cùng đã thực sự trưởng thành, hoặc giả... nó đã trải qua một cú sốc nào đó đủ lớn để thay đổi bản chất.
"Con thật sự đã nghĩ thông suốt?" – Ông Diệp trầm giọng hỏi.
"Vâng. Con đã nhận ra ai mới là người thực sự yêu thương con, và ai là kẻ chỉ muốn hút máu Diệp gia." – Diệp Phàm ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm. "Cha, con muốn tiếp quản lại dự án phía Đông và toàn bộ hệ thống kiểm soát tài chính của tập đoàn. Con muốn thanh trừng những kẻ thọc gậy bánh xe."
Ông Diệp nhìn sâu vào mắt con trai, cuối cùng thở dài một tiếng nhưng trong lòng đầy nhẹ nhõm: "Được. Nếu con đã tỉnh ngộ, ngày mai hãy đến công ty. Ta sẽ cho con quyền hạn cao nhất."
Đêm đó, Diệp Phàm ngồi trong thư phòng, trước mặt anh là sơ đồ mạng lưới quan hệ của Cố Sinh và Liễu Như Yên. Kiếp trước, anh đã đầu tư vào Cố thị hơn 500 tỷ tệ, số tiền đó đã giúp Cố Sinh từ một gã nhà giàu mới nổi trở thành ông trùm ngành xây dựng.
"Muốn dùng tiền của tôi để nuôi dưỡng tình yêu của các người sao?" – Diệp Phàm lẩm bẩm, ngón tay anh gõ nhịp nhàng trên mặt bàn gỗ. "Để tôi xem, khi không có tiền, cái thứ gọi là 'bạch nguyệt quang' của các người có thể chống đỡ được bao lâu."
Sáng hôm sau, khi Liễu Như Yên vừa thức dậy trong căn biệt thự ngoại ô với đôi mắt sưng húp, cô ta chưa kịp gọi điện cho Diệp Phàm để giải thích thì tiếng chuông cửa đã vang lên dồn dập.
Mở cửa ra, đứng trước mặt cô là Lâm Huy – trợ lý của Diệp Phàm – cùng một toán người mặc đồng phục công ty vệ sĩ.
"Liễu tiểu thư, chào buổi sáng." – Lâm Huy lạnh lùng nói, chìa ra một tập văn bản. "Theo lệnh của Diệp tổng, căn biệt thự này thuộc tài sản của Diệp gia và hiện tại đang được thu hồi để bán đấu giá. Cô có hai tiếng để thu dọn đồ đạc cá nhân và rời khỏi đây."
Liễu Như Yên bàng hoàng, chiếc điện thoại trên tay rơi xuống sàn: "Anh nói cái gì? Đây là nhà Diệp Phàm tặng tôi! Anh ta không thể làm thế!"
"Tặng?" – Lâm Huy nhếch môi cười nhạt. "Trong giấy tờ, đây là tài sản cho mượn tạm thời. Diệp tổng nói, vì cô rất thích sự 'thanh cao' và 'không màng vật chất', nên những thứ nhuốm mùi tiền bạc của Diệp gia này, cô không nên dùng nữa thì hơn."
Liễu Như Yên ngã quỵ xuống sàn nhà lạnh lẽo. Cô ta bắt đầu cảm thấy sợ hãi. Đây không còn là một cuộc giận hờn thông thường. Diệp Phàm mà cô ta biết, người đàn ông luôn sẵn lòng quỳ xuống buộc dây giày cho cô, dường như đã chết rồi.
Thay vào đó, một bóng ma báo thù đang lẳng lặng siết chặt thòng lọng quanh cổ cô ta.