MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSỰ HỒI SINH CỦA ĐẾ VƯƠNG: KẾT THÚC CỦA ĐÓA LIỄU TÀNChương 4: Vở kịch cũ, người diễn mới

SỰ HỒI SINH CỦA ĐẾ VƯƠNG: KẾT THÚC CỦA ĐÓA LIỄU TÀN

Chương 4: Vở kịch cũ, người diễn mới

1,317 từ · ~7 phút đọc

Liễu Như Yên bị đuổi ra khỏi căn biệt thự ngoại ô chỉ với hai chiếc vali kéo vội vàng. Những bộ váy cao cấp, những chiếc túi xách phiên bản giới hạn mà cô ta từng tự hào khoe khoang trên mạng xã hội, giờ đây nằm la liệt trong những chiếc túi nilon đen rẻ tiền. Lâm Huy không hề nể tình, anh ta giám sát từng bước chân của cô cho đến khi cô bước ra khỏi cổng sắt.

Đứng dưới cái nắng gay gắt của buổi trưa, Liễu Như Yên cảm thấy mình như một trò cười của cả khu phố thượng lưu. Cô ta không tin Diệp Phàm lại tuyệt tình đến thế. Trong thâm tâm, cô ta vẫn đinh ninh rằng anh chỉ đang ghen tuông hoặc muốn trừng phạt cô vì đã nhắc đến Cố Sinh quá nhiều.

"Chắc chắn là anh ấy muốn mình phải xuống nước xin lỗi," Như Yên lẩm bẩm, bàn tay run rẩy bấm số gọi cho Cố Sinh. Lúc này, người duy nhất cô có thể dựa dẫm chỉ còn là "anh trai mưa" thanh cao của mình.

Đầu dây bên kia bắt máy sau rất nhiều hồi chuông, giọng Cố Sinh nghe đầy mệt mỏi và bực dọc: "Như Yên, lại có chuyện gì nữa? Tôi đã nói là tôi đang rất đau đầu vì dự án phía Đông bị đình trệ rồi mà!"

"Anh Sinh... Diệp Phàm đuổi em ra khỏi nhà rồi. Anh ta đòi lại tất cả. Em... em không còn chỗ nào để đi cả, anh đón em được không?"

Sự im lặng kéo dài ở đầu dây bên kia khiến trái tim Như Yên chùng xuống. Sau một lúc, Cố Sinh mới hắng giọng: "Tôi đang ở công ty họp gấp. Cô... cô cứ thuê khách sạn tạm đi. Để tôi xem thế nào đã."

"Nhưng em không còn tiền! Thẻ bị khóa hết rồi!"

"Phiền phức thật đấy!" Cố Sinh gắt lên rồi cúp máy.

Liễu Như Yên đứng ngây dại. Đây là người đàn ông luôn miệng nói rằng "Chỉ cần em chờ anh thành công, anh sẽ cho em một danh phận quang minh chính đại" sao? Khi cô không còn là cái "ví tiền" di động kết nối hắn với tài lực của Diệp gia, thái độ của hắn quay ngoắt 180 độ.

Trong khi Liễu Như Yên đang nếm trải sự lạnh lẽo của lòng người, thì tại trụ sở chính của tập đoàn Diệp Thị, một cuộc "thay máu" quy mô lớn đang diễn ra.

Diệp Phàm ngồi ở vị trí chủ tọa trong phòng họp cấp cao. Trên bàn là hàng loạt hồ sơ về những dự án ma mà Cố Sinh đã dùng danh nghĩa hợp tác để rút lõi công ty. Các cổ đông và giám đốc bộ phận ngồi phía dưới đều đổ mồ hôi hột. Diệp thiếu gia vốn dĩ chỉ biết ăn chơi và yêu đương, sao hôm nay lại có thể nhìn ra được những lỗ hổng tài chính tinh vi đến vậy?

"Giám đốc Vương," Diệp Phàm gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, âm thanh đanh thép khiến người đối diện giật mình. "Ông giải thích sao về khoản đầu tư 50 tỷ tệ vào công ty xây dựng của Cố Sinh? Tôi nhớ không lầm thì năng lực của bọn họ không đủ để thầu dự án này."

Lão Vương lắp bắp: "Cái đó... là do trước đây chính cậu ký duyệt mà, thưa Diệp thiếu..."

"Trước đây tôi bị mù," Diệp Phàm thản nhiên cắt ngang, ánh mắt sắc lẹm khiến cả phòng họp lặng ngắt như tờ. "Nhưng giờ mắt tôi đã sáng. Trong vòng 24 giờ, nếu ông không thu hồi được khoản đặt cọc đó, hãy chuẩn bị đơn từ chức và đối mặt với luật sư của Diệp gia về tội danh thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng."

Kết thúc buổi họp, Diệp Phàm bước về phía văn phòng tổng giám đốc. Anh đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ hối hả. Kiếp trước, chính vào lúc này, anh đang bận rộn chọn mua một hòn đảo nhỏ để đứng tên Liễu Như Yên. Sự ngu xuẩn ấy giờ đây đổi lại bằng một sự tỉnh táo đến tàn nhẫn.

Đúng lúc đó, cửa văn phòng bật mở. Liễu Như Yên không biết bằng cách nào đã vượt qua được hàng rào bảo vệ, xông vào với gương mặt đầm đìa nước mắt.

"Diệp Phàm! Anh rốt cuộc muốn gì? Anh muốn thấy em chết anh mới vừa lòng đúng không?" Cô ta gào lên, dáng vẻ yếu đuối như một nhành liễu trước gió.

Diệp Phàm không quay người lại, giọng nói bình thản đến lạ lùng: "Cái chết là một sự giải thoát quá dễ dàng. Tôi muốn em sống, sống để nhìn thấy những thứ em khao khát nhất tan thành mây khói."

Liễu Như Yên khựng lại, tiếng khóc nghẹn trong cổ họng. Cô ta bước tới, định ôm lấy lưng anh như mọi khi để làm nũng: "Phàm, em biết em sai rồi. Em không nên quan tâm đến Cố Sinh như vậy, nhưng chúng em chỉ là anh em... Anh đừng vì giận em mà làm hại đến sự nghiệp của anh ấy, anh ấy rất khổ tâm..."

Diệp Phàm xoay người, tránh khỏi cái chạm của cô ta như tránh một thứ rác rưởi. Anh nhìn cô ta, đôi mắt lạnh lùng như nhìn một người dưng: "Đến giờ phút này mà em vẫn còn tâm trí lo cho hắn sao? Như Yên, em diễn kịch giỏi lắm, nhưng vở kịch này tôi xem chán rồi."

Anh tiến lại gần, bóp chặt cằm cô ta, ép cô ta phải nhìn thẳng vào sự thật: "Em có biết tại sao Cố Sinh không nghe máy của em không? Vì lúc này, các chủ nợ đang vây kín công ty hắn. Và người tung ra thông tin Cố thị gian lận tài chính, chính là tôi."

Liễu Như Yên trợn tròn mắt, hơi thở dồn dập: "Anh... anh điên rồi! Anh làm vậy thì số tiền anh đầu tư vào đó cũng mất trắng!"

"Với tôi, vài chục tỷ đó chỉ là tiền lẻ để mua một màn kịch hay." Diệp Phàm buông tay, ghét bỏ rút khăn giấy lau sạch những ngón tay vừa chạm vào cô ta. "Ngày mai, Cố Sinh sẽ bị thẩm tra. Nếu em còn chút tình nghĩa với 'anh trai' mình, sao không bán nốt những món đồ hiệu còn lại để giúp hắn?"

"Diệp Phàm... anh không còn yêu em sao?" Như Yên thều thào, đây là quân bài cuối cùng của cô ta. Cô ta luôn tin rằng tình yêu của Diệp Phàm là bất diệt.

Diệp Phàm nhìn cô ta, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười đầy châm biếm: "Yêu em? Liễu Như Yên, em nhầm rồi. Tôi chỉ đang thực hiện đúng lời thề của mình: Đưa em từ vũng bùn lên cao, thì cũng có thể nhấn chìm em trở lại vũng bùn tăm tối nhất."

Anh nhấn chuông nội bộ: "Bảo vệ, đưa người này ra ngoài. Từ nay về sau, ai để cô ta bước vào tòa nhà này thì người đó lập tức bị đuổi việc."

Liễu Như Yên bị kéo đi trong sự tuyệt vọng. Cô ta nhận ra, người đàn ông này không còn là "cây rút tiền" hay "kẻ lụy tình" nữa. Anh đã trở thành một thợ săn, và cô ta chính là con mồi đang vùng vẫy trong chiếc lưới tử thần do anh giăng sẵn.

Diệp Phàm quay lại bàn làm việc, nhìn bức ảnh của hai người đặt trên bàn. Anh cầm nó lên, ngón tay lướt qua gương mặt xinh đẹp của Như Yên rồi từ từ buông tay. Chiếc khung ảnh rơi xuống sàn, kính vỡ vụn, giống như ảo mộng của kiếp trước, hoàn toàn tan biến.