MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSỰ HỒI SINH CỦA ĐẾ VƯƠNG: KẾT THÚC CỦA ĐÓA LIỄU TÀNChương 5: Vở kịch cũ, người diễn mới

SỰ HỒI SINH CỦA ĐẾ VƯƠNG: KẾT THÚC CỦA ĐÓA LIỄU TÀN

Chương 5: Vở kịch cũ, người diễn mới

1,192 từ · ~6 phút đọc

Tiếng kính vỡ tan trong văn phòng tổng giám đốc như một hồi chuông kết thúc cho tấn bi hài kịch kéo dài suốt một kiếp người của Diệp Phàm. Anh nhìn mảnh kính găm vào gương mặt xinh đẹp của Liễu Như Yên trong tấm hình, lòng không một chút gợn sóng. Sự thương hại cuối cùng đã bị chén rượu độc đêm đó thiêu rụi hoàn thành tro bụi.

"Thiếu gia, Cố Sinh đang ở dưới sảnh." – Giọng Lâm Huy vang lên qua điện thoại nội bộ, có chút ngập ngừng. "Hắn ta nói có chuyện hệ trọng liên quan đến dự án phía Đông muốn thương lượng trực tiếp với ngài. Bảo vệ định đuổi đi nhưng hắn cứ làm loạn, nói rằng mình là anh em chí cốt của ngài."

Diệp Phàm tựa lưng vào ghế da, đôi mắt híp lại đầy nguy hiểm. Hắn đến nhanh hơn anh tưởng. Có lẽ việc bị cắt đứt dòng vốn đột ngột đã khiến "con cáo già" này mất đi sự điềm tĩnh thường ngày.

"Cho hắn lên. Nhưng chỉ một mình hắn thôi."

Năm phút sau, cánh cửa văn phòng bật mở. Cố Sinh bước vào với vẻ ngoài vẫn cố giữ sự chỉnh chu: bộ vest xám nhạt, mái tóc vuốt keo bóng loáng và cặp kính cận gọng vàng tạo vẻ tri thức. Nhưng đôi mắt láo liên và mồ hôi rịn trên trán đã bán đứng sự hoảng loạn bên trong hắn.

"Diệp Phàm! Cậu làm cái quái gì thế hả?" – Cố Sinh vừa vào đã lớn tiếng, dùng tông giọng của một người đàn anh để áp chế. "Hợp đồng đã ký, tiền đặt cọc đã giải ngân, sao cậu lại đột ngột đóng băng tài khoản dự án? Cậu có biết hành động này sẽ khiến Cố thị của tôi phá sản không?"

Diệp Phàm thản nhiên rót một chén trà, hương trà thơm ngát lan tỏa nhưng không khí trong phòng lại lạnh lẽo như hầm băng. Anh không ngước mắt lên, chỉ nhàn nhạt hỏi: "Cố thị phá sản thì liên quan gì đến Diệp Phàm tôi?"

Cố Sinh sững sờ, hắn bước tới đập tay lên bàn: "Cậu nói gì vậy? Chúng ta là anh em! Hơn nữa, dự án này cũng là tâm huyết của Như Yên. Cô ấy đã khóc lóc với tôi cả sáng nay vì cậu đuổi cô ấy ra khỏi nhà. Phàm, cậu ghen tuông cũng phải có giới hạn thôi chứ? Tôi và Như Yên trong sạch, cậu làm thế này là đang sỉ nhục cô ấy!"

Diệp Phàm đặt chén trà xuống, từ từ ngẩng đầu lên. Ánh mắt anh sắc lạnh như lưỡi dao vừa rút ra khỏi bao, khiến Cố Sinh bất giác lùi lại một bước.

"Trong sạch?" – Diệp Phàm lặp lại, nụ cười trên môi anh càng lúc càng đậm nhưng không có chút ấm áp. "Vậy căn hộ ở chung cư cao cấp số 7, căn phòng 1202 mà anh thuê đứng tên trợ lý để cùng Như Yên 'bàn bạc dự án' mỗi đêm thứ Tư hàng tuần, cũng là trong sạch sao?"

Gương mặt Cố Sinh trong chốc lát trở nên cắt không còn giọt máu. Hắn lắp bắp: "Cậu... cậu nói bậy bạ gì đó? Ai đã thọc gậy bánh xe, thêu dệt chuyện này để chia rẽ chúng ta?"

Diệp Phàm không trả lời. Anh đẩy một tập tài liệu sang phía đối diện. Cố Sinh run rẩy mở ra. Bên trong là hàng loạt ảnh chụp lén cảnh hắn và Như Yên thân mật đi vào khách sạn, kèm theo đó là bảng kê chi tiết những khoản tiền mà Như Yên đã âm thầm tuồn từ quỹ từ thiện của Diệp gia sang tài khoản cá nhân của Cố Sinh.

"Kiếp này, tôi không muốn nghe những lời giải thích rác rưởi nữa." – Diệp Phàm đứng dậy, tiến sát đến trước mặt Cố Sinh. Chiều cao vượt trội cùng khí thế áp đảo của anh khiến Cố Sinh cảm thấy hơi thở trở nên khó khăn. "Khoản nợ 500 tỷ tệ mà Cố thị đang vay nợ dưới sự bảo lãnh của tôi, tôi đã yêu cầu ngân hàng thu hồi ngay lập tức. Trong vòng ba ngày, nếu không có tiền trả, anh hãy chuẩn bị tinh thần vào tù vì tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản đi."

"Phàm! Cậu không thể tuyệt tình như vậy! Nếu cậu làm thế, Như Yên cũng sẽ bị liên lụy, cô ấy là người đứng tên một nửa số giấy tờ đó!" – Cố Sinh gào lên, cố dùng Như Yên làm lá chắn cuối cùng.

"Đúng vậy. Hai người cùng vào tù, chẳng phải là 'có phúc cùng hưởng, có họa cùng chia' sao?" – Diệp Phàm vỗ vai hắn, giọng nói dịu dàng đến đáng sợ. "Đó chẳng phải là thứ tình yêu chân ái mà hai người luôn khao khát thoát khỏi sự kiềm tỏa của tôi để đạt được sao? Tôi đang tác thành cho các người đấy."

Cố Sinh ngã quỵ xuống sàn nhà. Hắn nhận ra Diệp Phàm không còn là kẻ dễ bị dắt mũi bởi vài giọt nước mắt hay những lời hứa hẹn suông. Người đàn ông trước mặt hắn lúc này là một con quỷ vừa trở về từ địa ngục, với mục đích duy nhất là kéo hắn xuống cùng.

"Cút đi." – Diệp Phàm lạnh lùng ra lệnh.

Khi Cố Sinh lê lết bước ra khỏi văn phòng, Lâm Huy bước vào, gương mặt có chút nghiêm trọng: "Thiếu gia, việc trừng phạt Cố Sinh đang diễn ra rất thuận lợi. Nhưng có một chuyện... Phu nhân (mẹ Diệp Phàm) vừa gọi điện. Bà ấy nghe tin cậu đuổi Liễu Như Yên nên rất giận, bà ấy đang trên đường đến đây."

Diệp Phàm hơi khựng lại. Kiếp trước, mẹ anh là người thương Liễu Như Yên nhất vì cô ta quá giỏi đóng kịch. Bà luôn tin rằng Như Yên là một cô gái nghèo hiếu thảo, chịu thương chịu khó. Chính bà đã dùng sức ép gia đình để buộc anh phải cưới cô ta sớm hơn dự định.

"Bà ấy tới cũng tốt." – Diệp Phàm trầm tư. "Cơn ác mộng này, tôi cần phải đánh thức từng người một. Lâm Huy, chuẩn bị cho tôi đoạn video ghi âm tại căn hộ 1202 tối hôm qua. Tôi muốn mẹ tôi nhìn thấy 'con dâu hiền thục' của bà đang làm gì sau lưng con trai bà."

Diệp Phàm đứng bên cửa sổ, nhìn xuống cổng tập đoàn, nơi Liễu Như Yên đang gào khóc thảm thiết để xin vào gặp anh, và Cố Sinh vừa lếch thếch bước ra với gương mặt xám xịt.

Vở kịch cũ vẫn là những con người đó, nhưng kịch bản giờ đây đã thay đổi. Anh không còn là nam chính si tình chết thảm dưới tay kẻ thù, mà là người cầm trịch buổi hành hình tài tình nhất thành phố này.

"Như Yên, Cố Sinh... Đây mới chỉ là màn dạo đầu. Sự thống khổ thực sự, tôi sẽ để dành cho các người ở những chương sau."