MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSỰ HỒI SINH CỦA ĐẾ VƯƠNG: KẾT THÚC CỦA ĐÓA LIỄU TÀNChương 6: Diệp thiếu gia không còn là "kẻ ngốc"

SỰ HỒI SINH CỦA ĐẾ VƯƠNG: KẾT THÚC CỦA ĐÓA LIỄU TÀN

Chương 6: Diệp thiếu gia không còn là "kẻ ngốc"

1,083 từ · ~6 phút đọc

Tiếng gót giày cao gót nện thình thịch xuống sàn đá cẩm thạch ngoài hành lang báo hiệu một cơn bão sắp ập đến. Cánh cửa văn phòng tổng giám đốc bị đẩy ra một cách thô bạo. Bà Diệp – phu nhân của tập đoàn Diệp Thị – bước vào với gương mặt đỏ bừng vì giận dữ, theo sau là vài người trợ lý đang bối rối không dám ngăn cản.

"Diệp Phàm! Con điên rồi sao?" – Bà Diệp đập mạnh túi xách lên bàn, giọng nói run rẩy vì không thể tin nổi. "Ta vừa nghe tin con đuổi Như Yên ra khỏi nhà giữa trưa nắng, lại còn khóa hết thẻ của nó? Nó là một cô gái yếu đuối, lại không có gia đình nương tựa, con làm thế là muốn dồn nó vào con đường chết à?"

Diệp Phàm chậm rãi đứng dậy, không hề có vẻ hối lỗi hay luống cuống như kiếp trước. Anh điềm tĩnh rót một tách trà nóng, đặt nhẹ nhàng trước mặt mẹ mình: "Mẹ, ngồi xuống uống chút trà cho hạ hỏa. Sức khỏe của mẹ không tốt, đừng vì những chuyện không đáng mà tức giận."

"Chuyện không đáng? Con nói thế mà nghe được sao?" – Bà Diệp ngồi xuống nhưng vẫn hằn học. "Như Yên nó hiền lành, hiếu thảo. Chính nó là đứa mỗi tuần đều đến nhà cũ bóp chân cho ta, nấu canh cho ta. Một cô gái tốt như vậy, con tìm đâu ra người thứ hai?"

Diệp Phàm nhìn làn khói trà lơ lửng, trong lòng dâng lên một nỗi xót xa cho sự lương thiện bị lợi dụng của mẹ mình. Kiếp trước, chính vì sự "hiếu thảo" giả tạo này mà mẹ anh đã từng tuyệt thực để ép anh phải cưới Liễu Như Yên bằng được. Để rồi sau khi anh chết, chính Liễu Như Yên đã tống bà vào viện dưỡng lão rẻ tiền, bỏ mặc bà chết trong cô độc.

"Mẹ, mẹ tin vào những gì mắt thấy, hay tin vào con trai mẹ?" – Diệp Phàm nhìn thẳng vào mắt bà, giọng nói trầm ấm nhưng đanh thép.

"Ta tin vào lẽ phải!" – Bà Diệp khựng lại trước ánh mắt quá đỗi sâu sắc của con trai.

Diệp Phàm không giải thích thêm, anh ra hiệu cho Lâm Huy. Ngay lập tức, màn hình lớn trong phòng họp bật lên. Đó không phải là những tấm ảnh tĩnh, mà là đoạn video ghi lại cảnh trong căn hộ 1202. Âm thanh được lọc rất rõ.

Trong clip, Liễu Như Yên đang nằm gọn trong vòng tay Cố Sinh, cô ta nũng nịu: "Anh Sinh, khi nào thì chúng ta mới không phải lén lút thế này? Em phát chán việc phải diễn vai hiền thục trước mặt bà già nhà họ Diệp rồi. Bà ta cứ bắt em nghe mấy chuyện kinh doanh nhức đầu, thật sự rất phiền phức."

Cố Sinh cười đê tiện, bàn tay thô bạo vuốt ve tóc cô ta: "Ráng chịu đựng chút nữa thôi em yêu. Đợi Diệp Phàm ký xong bản chuyển nhượng quỹ đầu tư phía Đông, chúng ta sẽ có đủ vốn để cao chạy xa bay. Lúc đó, bà già đó hay gã si tình kia đều không còn giá trị gì nữa."

Tách trà trên tay bà Diệp rơi xuống sàn, vỡ tan tành. Gương mặt bà từ đỏ bừng vì giận dữ chuyển sang trắng bệch, rồi tím tái vì bị xúc phạm. Người con dâu tương lai mà bà hết lòng bảo vệ, hóa ra lại coi tình cảm của bà là một gánh nặng, là bàn đạp để trục lợi.

"Đây... đây là thật sao?" – Bà Diệp thều thào, đôi môi run rẩy.

"Mẹ, con đã im lặng quá lâu vì nghĩ rằng mình đang yêu. Nhưng sự thật là con đã nuôi cáo trong nhà." – Diệp Phàm bước tới, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của mẹ. "Mẹ yên tâm, từ nay về sau, con sẽ không để bất kỳ kẻ nào lợi dụng Diệp gia thêm một giây phút nào nữa."

Bà Diệp im lặng hồi lâu, rồi đột ngột đứng phắt dậy, ánh mắt tràn đầy sự hối hận và kiên định của một phu nhân quyền quý: "Tiểu Phàm, mẹ xin lỗi. Mẹ già rồi nên mắt nhìn người không còn tinh tường. Con làm đúng lắm! Đừng chỉ đuổi nó đi, phải khiến nó phải trả giá vì dám lừa gạt tình cảm của người nhà họ Diệp!"

Sau khi tiễn mẹ ra về, Diệp Phàm đứng lại một mình trong phòng. Anh biết, rào cản lớn nhất đã được gỡ bỏ. Giờ đây, anh có thể toàn tâm toàn ý đối phó với hai kẻ kia mà không phải lo lắng về áp lực gia đình.

Đúng lúc này, Lâm Huy bước vào, báo cáo thêm một tin tức quan trọng: "Thiếu gia, đúng như ngài dự đoán, sau khi bị đuổi khỏi nhà và bị Cố Sinh ngó lơ, Liễu Như Yên đã tìm đến quán bar 'Dạ Sắc' để giải sầu. Cô ta đang cố gắng liên lạc với những 'vệ tinh' cũ để tìm chỗ dựa mới."

"Cô ta nhanh nhạy đấy chứ." – Diệp Phàm cười nhạt. "Nhưng cô ta quên rằng, trong giới thượng lưu này, chỉ cần tôi đánh một tiếng, ai dám chứa chấp người đàn bà đã phản bội Diệp Phàm tôi?"

Anh cầm điện thoại, gọi một dãy số đã lâu không liên lạc. Đầu dây bên kia là một giọng nữ thanh tao nhưng đầy uy lực: "Alo, Diệp thiếu? Cơn gió nào thổi anh gọi cho tôi vậy? Không phải anh đang bận cung phụng nàng thơ của anh sao?"

"Tô Nhược Vy, tôi có một thương vụ muốn bàn với cô. Cô có hứng thú nuốt chửng 30% thị phần xây dựng của Cố thị không?"

Đầu dây bên kia im lặng ba giây, rồi một tiếng cười khúc khích vang lên: "Hóa ra Diệp thiếu gia không còn là kẻ ngốc nữa rồi. Được, địa điểm cũ, nửa tiếng nữa gặp."

Diệp Phàm cúp máy, khóe môi nhếch lên. Tô Nhược Vy – đại tiểu thư của nhà họ Tô, đối thủ truyền kiếp của Cố Sinh và cũng là người từng cảnh báo anh về Liễu Như Yên ở kiếp trước. Kiếp này, anh sẽ bắt tay với cô ấy để đẩy nhanh quá trình sụp đổ của kẻ thù.

Trò chơi này, càng lúc càng thú vị rồi.