MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSỰ HỒI SINH CỦA ĐẾ VƯƠNG: KẾT THÚC CỦA ĐÓA LIỄU TÀNChương 7: Gặp lại Cố Sinh: Kẻ ngụy quân tử lộ diện

SỰ HỒI SINH CỦA ĐẾ VƯƠNG: KẾT THÚC CỦA ĐÓA LIỄU TÀN

Chương 7: Gặp lại Cố Sinh: Kẻ ngụy quân tử lộ diện

1,088 từ · ~6 phút đọc

Ánh đèn của quán bar "Dạ Sắc" mờ ảo và đặc quánh mùi khói thuốc cùng rượu mạnh. Diệp Phàm ngồi trong góc khuất nhất của phòng VIP, nhìn qua lớp kính một chiều xuống phía dưới sảnh. Đúng như tin tình báo, Cố Sinh đang ngồi đó, nhưng không còn vẻ phong lưu tự tại thường ngày. Hắn uống rượu như uống nước lã, gương mặt hốc hác hiện rõ sự tiều tụy.

Chỉ trong vòng chưa đầy 48 giờ, đế chế mà Cố Sinh dày công xây dựng bằng tiền của Diệp gia đã bắt đầu lung lay tận gốc rễ. Việc Diệp Phàm rút vốn và ngân hàng siết nợ đã khiến các đối tác khác như chim sợ cành cong, đồng loạt rút lui.

Cửa phòng VIP mở ra, Tô Nhược Vy bước vào. Cô diện một bộ suit đỏ rực rỡ, mái tóc ngắn cá tính và đôi môi tô son trầm quyền lực. Cô nhìn Diệp Phàm một lượt từ đầu đến chân, rồi thản nhiên ngồi xuống chiếc ghế đối diện, vắt chéo đôi chân dài miên man.

"Tôi cứ ngỡ mình vào nhầm phòng." – Nhược Vy nhếch môi, nụ cười mang theo sự sắc sảo của một nữ cường nhân giới kinh doanh. "Diệp thiếu gia mà tôi biết vốn dĩ giờ này phải đang quỳ gối xin lỗi Liễu tiểu thư, hoặc đang bận ký séc để lấp lỗ hổng cho Cố Sinh chứ?"

Diệp Phàm không giận, anh đẩy về phía cô một ly Whisky đá: "Con người ai rồi cũng phải tỉnh mộng, Nhược Vy. Tôi mời cô đến đây không phải để ôn lại chuyện cũ, mà là để tặng cô một món quà."

"Món quà?" – Nhược Vy nhướn mày.

"30% cổ phần của Cố thị mà tôi đang nắm giữ. Tôi sẽ chuyển nhượng cho cô với giá bằng một nửa thị trường." – Diệp Phàm bình thản nói, như thể đang nói về một món đồ chơi rẻ tiền. "Điều kiện duy nhất là cô phải ép Cố Sinh vào đường cùng trong buổi thầu dự án bến cảng tuần tới."

Nhược Vy sững người. Cô biết Diệp Phàm hận Cố Sinh, nhưng không ngờ anh lại tàn nhẫn và dứt khoát đến mức này. Việc bán cổ phần với giá rẻ mạt chính là đòn chí mạng, khiến giá cổ phiếu của Cố thị lao dốc không phanh.

"Anh thật sự muốn bức tử hắn?" – Cô hỏi lại.

"Hắn chưa xứng đáng để chết sớm như vậy." – Diệp Phàm nhìn xuống phía dưới, nơi Cố Sinh đang loạng choạng đứng dậy vì thấy một bóng dáng quen thuộc vừa bước vào quán bar. "Tôi muốn hắn sống để nếm trải cảm giác bị chính người mình yêu phản bội."

Người vừa bước vào là Liễu Như Yên. Cô ta không còn diện những bộ cánh thanh khiết như thiên sứ, mà thay vào đó là một chiếc váy ngắn ôm sát, gương mặt trang điểm đậm để che đi sự mệt mỏi. Như Yên đi thẳng về phía một gã trung niên béo phệ - một đại gia bất động sản khét tiếng ăn chơi.

Cố Sinh nhìn thấy cảnh đó, đôi mắt hắn đỏ ngầu. Hắn lao tới, chộp lấy tay Như Yên: "Như Yên! Em làm cái gì ở đây? Sao em lại đi cùng gã này?"

Liễu Như Yên hất tay hắn ra, ánh mắt tràn đầy sự lạnh lùng và chán ghét: "Anh buông tôi ra! Cố Sinh, anh nhìn lại mình đi. Anh giờ chỉ là một kẻ sắp phá sản, một kẻ nợ nần chồng chất. Anh lấy cái gì để nuôi tôi? Lấy cái danh dự hão huyền của anh sao?"

"Em... em nói cái gì? Chẳng phải chúng ta đã thề non hẹn biển sao? Chẳng phải em nói em chỉ yêu mình anh, còn Diệp Phàm chỉ là cái ví tiền của chúng ta thôi sao?" – Cố Sinh gào lên trong cay đắng.

Một cái tát nảy lửa giáng xuống mặt Cố Sinh. Liễu Như Yên nghiến răng: "Đừng nhắc đến Diệp Phàm trước mặt tôi! Nếu không phải vì sự vô dụng của anh, nếu không phải anh xúi giục tôi lấy tiền của anh ta quá sớm, thì tôi đã không bị đuổi ra khỏi nhà! Chính anh đã hủy hoại cuộc đời tôi!"

Chứng kiến cảnh tượng đó qua lớp kính, Tô Nhược Vy bật cười khanh khách: "Diệp Phàm, anh đúng là một tay chơi kịch bản tài ba. Kẻ ngụy quân tử gặp phải nàng thơ tâm cơ, quả là một cặp trời sinh trong nghịch cảnh."

Diệp Phàm xoay nhẹ ly rượu, ánh mắt lạnh lẽo không một chút gợn sóng. Kiếp trước, chính vào giờ phút này, Cố Sinh và Liễu Như Yên đang cụng ly chúc mừng vì đã lừa được anh ký bản di chúc sớm. Kiếp này, anh trả lại cho họ màn kịch "vợ chồng hờ gặp nạn thì mạnh ai nấy bay".

"Nhược Vy, cô thấy đó. Khi không có tiền làm nền móng, cái thứ gọi là chân ái của họ mỏng manh hơn cả tờ giấy." – Diệp Phàm đứng dậy, chỉnh lại cổ áo. "Cứ để họ cắn xé nhau thêm một chút nữa. Thứ Tư tới, tại sàn giao dịch, tôi muốn thấy Cố Sinh hoàn toàn trắng tay."

Dưới sảnh bar, Cố Sinh bị bảo vệ của gã đại gia kia đẩy ngã xuống sàn nhà dơ bẩn. Hắn nhìn theo bóng lưng Liễu Như Yên đang nũng nịu đi bên cạnh người đàn ông khác, lòng hận thù dâng trào nhưng bất lực. Hắn không hiểu tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Diệp Phàm – gã ngốc luôn tin mọi lời hắn nói – sao đột nhiên lại biến thành một kẻ máu lạnh đến thế?

Diệp Phàm bước ra khỏi phòng VIP, đi ngang qua hành lang sảnh chính. Anh dừng lại một chút, nhìn từ trên cao xuống bóng dáng thảm hại của Cố Sinh đang bò dậy giữa những tiếng cười nhạo của đám đông.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong một giây. Cố Sinh run rẩy, trong đôi mắt của Diệp Phàm, hắn không thấy sự giận dữ, cũng không thấy sự khinh bỉ. Hắn chỉ thấy một vực thẳm đen tối, tĩnh lặng và sâu thẳm – nơi mà hắn biết mình sẽ sớm bị nhấn chìm vĩnh viễn.

"Trò chơi chính thức bắt đầu, anh bạn cũ." – Diệp Phàm lẩm bẩm trong lòng, rồi xoay người bước đi vào màn đêm.