MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSỰ HỒI SINH CỦA ĐẾ VƯƠNG: KẾT THÚC CỦA ĐÓA LIỄU TÀNChương 8: Món quà mang tên "Hư ảo"

SỰ HỒI SINH CỦA ĐẾ VƯƠNG: KẾT THÚC CỦA ĐÓA LIỄU TÀN

Chương 8: Món quà mang tên "Hư ảo"

1,363 từ · ~7 phút đọc

Sau đêm náo loạn tại quán bar "Dạ Sắc", danh tiếng của Cố Sinh trong giới kinh doanh chạm mức đáy. Tuy nhiên, Diệp Phàm biết rõ tính cách của kẻ này: Cố Sinh giống như một con bạc khát nước, càng thua càng muốn gỡ, càng bị dồn vào đường cùng càng dễ tin vào những phép màu hão huyền. Và Diệp Phàm chính là người sẽ ban phát cái "phép màu" đó.

Sáng sớm, tại văn phòng làm việc của Cố Sinh – nơi vốn dĩ hào nhoáng nay lại bao trùm bởi bầu không khí u ám, một vị khách không mời mà đến. Đó là một người đàn ông ngoại quốc tự xưng là đại diện của tập đoàn năng lượng đa quốc gia "Aether".

"Ngài Cố, chúng tôi đã theo dõi dự án phía Đông của ngài từ lâu." – Người đàn ông đẩy một bản kế hoạch dày cộp lên bàn. "Tập đoàn Diệp Thị rút vốn là tổn thất của họ. Chúng tôi muốn thay thế họ, đầu tư 1000 tỷ tệ để biến bến cảng này thành trung tâm tiếp nhận năng lượng sạch. Nhưng có một điều kiện..."

Cố Sinh như người chết đuối vớ được cọc, mắt hắn sáng quắc lên khi nhìn thấy con số đầu tư khổng lồ. "Điều kiện gì? Ngài cứ nói!"

"Ngài phải nắm giữ được ít nhất 51% quyền kiểm soát lô đất bến cảng số 9. Hiện tại ngài chỉ có 30%, phần còn lại đang bị phân tán. Nếu ngài có thể thu mua hết trong vòng 3 ngày, chúng tôi sẽ ký hợp đồng giải ngân ngay lập tức."

Cố Sinh run rẩy vì phấn khích. Lô đất số 9 chính là "mỏ vàng" mà hắn luôn khao khát. Nếu có được sự chống lưng của Aether, hắn không chỉ hồi sinh mà còn có thể đè bẹp cả Diệp Thị. Hắn không hề biết rằng, tập đoàn "Aether" thực chất chỉ là một công ty vỏ bọc do Diệp Phàm mới thành lập tại nước ngoài, và người đàn ông trước mặt hắn là một diễn viên chuyên nghiệp được thuê với giá cắt cổ.

Cùng lúc đó, tại một quán cà phê kín đáo, Diệp Phàm đang ngồi cùng Liễu Như Yên. Cô ta đến đây sau khi nhận được tin nhắn từ anh, với hy vọng rằng Diệp Phàm đã nguôi giận và muốn nối lại tình xưa.

"Phàm, em biết anh vẫn còn thương em." – Như Yên nũng nịu, cố tình để lộ bờ vai trần quyến rũ. "Chuyện hôm trước ở quán bar là em bị ép buộc. Em phải đi tiếp khách để kiếm tiền trả nợ cho công ty... Anh cứu em đi, em không muốn sống cảnh nghèo khổ này nữa."

Diệp Phàm nhìn cô ta bằng ánh mắt sâu thẳm, tay xoay nhẹ chiếc nhẫn trên ngón tay: "Như Yên, tôi có thể cho em một cơ hội cuối cùng. Cố Sinh đang bí mật thu mua đất bến cảng số 9 để thực hiện một dự án nghìn tỷ. Hắn đang giấu em, muốn ăn mảnh một mình để sau này đá em đi."

Liễu Như Yên sững sờ: "Dự án nghìn tỷ? Hắn nói với em là hắn sắp phá sản cơ mà!"

"Hắn lừa em đấy." – Diệp Phàm đẩy một xấp tài liệu "bí mật" giả cho cô ta xem. "Trong tay em vẫn còn giữ 10% cổ phần đất công ty đứng tên chung của hai người đúng không? Nếu em bán nó ngay bây giờ cho một bên thứ ba, em sẽ có ít nhất 200 tỷ tệ. Với số tiền đó, em không cần dựa dẫm vào ai nữa."

Tâm trí Liễu Như Yên bắt đầu quay cuồng với những con số. Sự tham lam và lòng nghi kỵ đối với Cố Sinh bắt đầu trỗi dậy mãnh liệt. Cô ta nghĩ thầm: Nếu Cố Sinh định bỏ rơi mình, tại sao mình không ra tay trước? Có 200 tỷ trong tay, mình có thể sang nước ngoài sống như một bà hoàng.

"Nhưng... ai sẽ mua lại số cổ phần đó trong lúc này?" – Cô ta ngập ngừng hỏi.

"Tôi có một người quen đang cần gom đất bến cảng." – Diệp Phàm mỉm cười, một nụ cười ẩn chứa sự tàn nhẫn. "Nhưng em phải làm nhanh, trước khi Cố Sinh phát hiện ra."

Trong hai ngày tiếp theo, một vở kịch hoàn hảo được diễn ra. Cố Sinh điên cuồng đi vay nặng lãi, thế chấp cả những tài sản cuối cùng của gia đình để gom tiền mua đất bến cảng số 9 theo yêu cầu của "Aether". Hắn đinh ninh rằng mình đang thực hiện một cú lội ngược dòng vĩ đại.

Trong khi đó, Liễu Như Yên cũng bí mật ký kết hợp đồng bán đứng 10% cổ phần của mình cho "người quen" của Diệp Phàm – thực chất là một quỹ đầu tư của Tô Nhược Vy – để lấy tiền mặt bỏ trốn.

Đến ngày thứ ba, ngày hẹn ký hợp đồng với tập đoàn Aether.

Cố Sinh ăn mặc lộng lẫy, cầm theo toàn bộ giấy tờ chứng nhận quyền sử dụng đất bến cảng số 9 mà hắn vừa mua được với giá trên trời. Hắn ngồi trong phòng chờ khách sạn 5 sao, mường tượng cảnh mình đứng trên đỉnh cao xã hội, cười nhạo sự thất bại của Diệp Phàm.

Thế nhưng, người bước vào phòng không phải là đại diện tập đoàn Aether, mà là Diệp Phàm và Tô Nhược Vy.

"Cậu... hai người làm gì ở đây? Người của Aether đâu?" – Cố Sinh bật dậy, cảm giác lạnh sống lưng bắt đầu lan tỏa.

Diệp Phàm thong thả ngồi xuống ghế chủ tọa, ném lên bàn một tờ thông báo từ Sở Quy hoạch thành phố. "Cố Sinh, anh không xem tin tức sáng nay sao? Dự án bến cảng phía Đông đã bị hủy bỏ do phát hiện có di tích khảo cổ dưới lòng đất. Khu đất số 9 mà anh vừa dốc cạn vốn liếng để mua... giờ đây đã được đưa vào danh sách bảo tồn, cấm mọi hoạt động xây dựng trong vòng 50 năm tới."

Cố Sinh khuỵu xuống, tập tài liệu trên tay rơi lã chã. "Không... không thể nào! Aether nói họ sẽ đầu tư cơ mà!"

"Aether?" – Tô Nhược Vy bật cười khinh bỉ. "Tên công ty đó có nghĩa là 'Không khí' đấy, Cố tổng. Anh đúng là đã mua một giấc mơ bằng không khí."

Đúng lúc đó, điện thoại của Cố Sinh vang lên. Là thông báo từ ngân hàng: Toàn bộ khoản vay nặng lãi của hắn đã đến hạn, và người bảo lãnh – Diệp Phàm – đã chính thức rút tên, để lại hắn đối mặt với những tay đòi nợ thuê máu mặt nhất thành phố.

Chưa dừng lại ở đó, Cố Sinh phát hiện thêm một tin nhắn từ luật sư: 10% cổ phần bến cảng mà Liễu Như Yên nắm giữ đã bị bán đứng cho tập đoàn Tô Thị, khiến Cố Sinh không còn đủ quyền phủ quyết đối với công ty của chính mình.

"Liễu Như Yên... cô ta phản bội tôi?" – Cố Sinh gầm lên như một con thú bị thương.

"Không phải phản bội." – Diệp Phàm đứng dậy, tiến đến bên cửa sổ, nhìn xuống phố phường tấp nập. "Cô ta chỉ đang làm đúng những gì anh đã dạy cô ta thôi: 'Tiền bạc là trên hết'. Cố Sinh, món quà này anh thấy thế nào? Cảm giác nhìn thấy hy vọng rực rỡ nhất rồi đột ngột rơi xuống vực thẳm... có giống với cảm giác của tôi ở kiếp trước không?"

Cố Sinh không hiểu "kiếp trước" là gì, nhưng hắn biết rằng đời mình thế là hết. Hắn đã trắng tay, nợ nần chồng chất, bị người tình phản bội và bị người bạn thân nhất giẫm nạt dưới chân.

Món quà mang tên "Hư ảo" đã hoàn thành sứ mệnh của nó. Nó không giết chết Cố Sinh ngay lập tức, nhưng nó tước đoạt đi thứ quý giá nhất của hắn: Sự kiêu hãnh và tương lai.