Trong khi Cố Sinh đang gào thét trong tuyệt vọng tại văn phòng, thì ở một góc khác của thành phố, Liễu Như Yên đang vội vã thu dọn những món đồ cuối cùng vào chiếc vali xa xỉ. Trên bàn trang điểm của cô ta là một tấm chi phiếu trị giá 200 tỷ tệ – con số mà cô ta tin rằng sẽ là tấm vé thông hành đưa mình đến một cuộc sống thiên đường tại Paris, xa rời mớ hỗn độn của Diệp Phàm và Cố Sinh.
"Tạm biệt những kẻ ngu ngốc." – Như Yên soi gương, dặm lại lớp son đỏ thắm. Cô ta tự đắc vì nước đi "phản gián" của mình. Với cô ta, Diệp Phàm hay Cố Sinh cũng chỉ là những quân cờ, kẻ nào cho cô ta lợi ích lớn hơn, kẻ đó mới là chủ nhân.
Như Yên kéo vali ra khỏi căn hộ cho thuê rẻ tiền mà cô ta mới chuyển đến vài ngày trước. Cô ta vẫy một chiếc taxi, tiến thẳng đến ngân hàng trung tâm để thực hiện lệnh chuyển tiền ra nước ngoài. Trong thâm tâm, cô ta đã vẽ ra cảnh tượng mình ngồi trên du thuyền, nhâm nhi rượu vang và cười nhạo sự thất bại của gã đàn ông si tình Diệp Phàm.
Thế nhưng, thực tế luôn tàn nhẫn hơn ảo mộng.
"Thành thật xin lỗi, Liễu tiểu thư." – Nhân viên ngân hàng trả lại tấm chi phiếu với ánh mắt đầy nghi hoặc. "Tài khoản phát hành tấm chi phiếu này đã bị đóng băng vì liên quan đến một vụ điều tra rửa tiền. Hơn nữa, chữ ký trên đây không khớp với hệ thống bảo mật của chúng tôi."
Liễu Như Yên cảm thấy như có một luồng điện xẹt qua người, chân tay cô ta run rẩy: "Cái gì? Không khớp? Các người xem lại đi! Đây là giao dịch của tập đoàn Tô Thị mà!"
"Chúng tôi đã kiểm tra kỹ. Tài khoản này không thuộc về Tô Thị, mà là một công ty ma có tên 'Lạc Hoa'. Hiện tại, toàn bộ số tiền này là vô giá trị."
Như Yên chết lặng. Cô ta lảo đảo bước ra khỏi ngân hàng, nắng chiều hắt lên gương mặt nhợt nhạt của cô ta một vẻ thê lương đến lạ. Đúng lúc đó, điện thoại cô ta rung lên. Một tin nhắn từ số lạ: "Đóa hoa lê dưới mưa mà không có nước tưới, liệu có thể sống được bao lâu? Chúc mừng em trở lại với nơi em vốn thuộc về."
Lòng bàn tay Như Yên lạnh ngắt. Cô ta biết, người nhắn tin chính là Diệp Phàm. Anh đã tính toán tất cả. Anh để cô ta phản bội Cố Sinh, để cô ta nếm trải cảm giác nắm trong tay khối tài sản khổng lồ, rồi lại tước đoạt nó đi một cách tàn nhẫn nhất. Anh không chỉ muốn cô ta nghèo, anh muốn cô ta phải trắng tay trong sự nhục nhã vì đã tự tay hủy hoại đường lui duy nhất của mình.
Như Yên lang thang trên phố, những chiếc túi nilon đựng đồ hiệu bắt đầu rách toạc vì va quệt. Cô ta cố gắng gọi điện cho những "vệ tinh" trước đây, những thiếu gia từng thề thốt sẽ bảo vệ cô ta. Nhưng đáp lại chỉ là những tiếng tút dài lạnh lẽo, hoặc những lời mỉa mai cay nghiệt: "Như Yên sao? Nghe nói cô bị Diệp thiếu phong sát rồi mà? Đừng gọi cho tôi nữa, tôi không muốn chuốc họa vào thân."
Đến tối, khi cơn mưa rào của thành phố đổ xuống, Liễu Như Yên đứng dưới hiên của một cửa hàng tiện lợi. Bộ váy đắt tiền giờ đây ướt sũng, dính chặt vào người, khiến cô ta trông không khác gì một kẻ lang thang cơ nhỡ. Một vài người qua đường nhận ra cô ta – "nữ thần" từng xuất hiện trên các mặt báo bên cạnh Diệp Phàm – bắt đầu chỉ trỏ và xì xào.
"Kìa, chẳng phải là Liễu Như Yên sao? Nghe nói cô ta ngoại tình nên bị Diệp gia đuổi thẳng cổ." "Đúng là loại đàn bà tham phú phụ bần, giờ thì hay rồi, trắng tay nhé!"
Từng lời nói như những mũi kim đâm vào lòng tự tôn của Như Yên. Cô ta chợt nhớ lại kiếp trước, khi cô ta đứng trên đỉnh cao của sự giàu sang, dùng tiền của Diệp Phàm để giẫm đạp lên người khác. Lúc đó, cô ta thấy mình thật cao thượng, thật tài giỏi. Hóa ra, tất cả những thứ đó đều là hào quang vay mượn từ người đàn ông mà cô ta hận thù nhất.
Đúng lúc này, một chiếc Rolls-Royce màu đen sang trọng từ từ lăn bánh qua vũng nước trước mặt cô ta. Chiếc xe dừng lại, cửa kính hạ xuống. Diệp Phàm ngồi bên trong, gương mặt ẩn hiện dưới ánh đèn đường, vừa thanh cao vừa xa cách.
Như Yên như thấy được cứu tinh, cô ta lao tới bám vào cửa xe, khóc nức nở: "Phàm! Em sai rồi! Em thực sự biết sai rồi! Anh tha thứ cho em lần này thôi, em sẽ làm tất cả những gì anh muốn. Đừng bỏ mặc em giữa đường như thế này..."
Diệp Phàm nhìn cô ta, đôi mắt không có hận, cũng không có yêu, chỉ có một sự trống rỗng đến đáng sợ. Anh nhẹ nhàng gỡ bàn tay dơ bẩn của cô ta ra khỏi kính xe, rút một tờ tiền 500 tệ ném xuống đất.
"Cầm lấy đi." – Giọng anh trầm thấp nhưng rõ mồn một giữa tiếng mưa. "Đây là cái giá của 'nàng thơ' trong mắt tôi lúc này. Như Yên, từ nay về sau, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa. Vì mỗi lần thấy cô, tôi lại nhớ đến sự ngu ngốc của mình ở kiếp trước. Mà tôi thì... ghét nhất là nhớ về những sai lầm."
Chiếc xe lạnh lùng lăn bánh, tạt nước mưa lên người Như Yên. Cô ta quỳ sụp xuống mặt đường nhựa lạnh lẽo, tay nắm chặt tờ 500 tệ – số tiền mà trước đây cô ta thậm chí còn không thèm liếc nhìn.
Đóa hoa lê xinh đẹp năm nào, giờ đây thực sự đã rụng rơi vào bùn lầy, không cách nào gượng dậy nổi. Chỗ dựa lớn nhất của cô ta – tiền bạc và sự sủng ái – đã hoàn toàn biến mất, để lại một tâm hồn trống rỗng và một tương lai tăm tối phía trước.