Cơn mưa đêm thành phố không làm dịu đi cái nóng hầm hập của sự uất hận. Trong một căn phòng trọ rẻ tiền nằm sâu trong hẻm nhỏ – nơi mà Liễu Như Yên phải dùng toàn bộ số tiền cuối cùng để thuê lại – không khí đặc quánh mùi ẩm mốc và thuốc lá.
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ mục nát bị đá văng. Cố Sinh bước vào, đôi mắt đỏ ngầu, hơi thở nồng nặc mùi rượu. Hắn không còn là tổng tài hào hoa ngày nào; bộ vest nhăn nhúm, cà vạt bị kéo xếch sang một bên, trông hắn chẳng khác gì một con quỷ dữ vừa sổng chuồng.
Liễu Như Yên đang ngồi co ro trên chiếc giường đơn, giật mình đánh rơi chiếc điện thoại cũ kỹ. Cô ta nhìn Cố Sinh bằng ánh mắt vừa sợ hãi, vừa chán ghét: "Anh đến đây làm gì? Chúng ta đã không còn gì để nói với nhau rồi!"
"Không còn gì để nói?" – Cố Sinh lao tới, túm lấy tóc Như Yên, kéo mạnh cô ta xuống sàn nhà. "Cô bán đứng tôi! Cô bán 10% cổ phần cho Tô Nhược Vy, khiến tôi mất quyền kiểm soát công ty ngay lúc nước sôi lửa bỏng nhất. Liễu Như Yên, cô là loại đàn bà gì vậy? Tôi đã hy sinh tất cả vì cô, vậy mà cô đâm sau lưng tôi sao?"
"Hy sinh vì tôi?" – Như Yên cười sằng sặc trong nước mắt, sự nhục nhã tích tụ cả ngày biến thành cơn điên loạn. "Anh hy sinh vì tôi hay vì túi tiền của Diệp Phàm? Anh xúi tôi lừa anh ta ký giấy tờ, anh xúi tôi lấy thuốc độc cho anh ta... À không, đó là chuyện của sau này. Nhưng ngay bây giờ, chính anh đã làm mất trắng mọi thứ! Nếu anh không tham lam dự án 'Aether' đó, chúng ta đã có đường lui!"
Cố Sinh khựng lại, đôi mắt híp lại đầy nghi hoặc: "Dự án Aether... Diệp Phàm nói với tôi đó là một cái bẫy. Nhưng tại sao cô lại biết về số cổ phần đó để bán đúng lúc như vậy? Có phải... có phải cô và Diệp Phàm đã thông đồng với nhau không?"
Câu hỏi của Cố Sinh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Như Yên. Cô ta sững sờ. Đúng vậy, tại sao Diệp Phàm lại biết cô ta có cổ phần riêng? Tại sao anh lại chỉ cho cô ta cách bán đi để "thoát thân"?
"Không... không thể nào. Diệp Phàm hận tôi đến xương tủy, anh ta không bao giờ giúp tôi." – Như Yên lẩm bẩm, nhưng trong lòng bắt đầu lung lay.
"Cô ngu lắm!" – Cố Sinh tát mạnh vào mặt cô ta thêm một cái nữa. "Hắn ta không giúp cô, hắn ta dùng cô để giết tôi! Hắn cho cô thấy tiền, để cô tự tay cắt đứt huyết mạch của tôi. Rồi sau đó hắn lại khiến số tiền của cô biến thành giấy lộn. Hắn chơi chúng ta, Như Yên ạ! Hắn chơi chúng ta như hai con chó trong rạp xiếc!"
Sự thật trần trụi khiến cả hai rơi vào im lặng đáng sợ. Sự nghi ngờ bắt đầu mọc rễ và lan rộng. Cố Sinh nhìn Như Yên, thấy cô ta là nguồn cơn của mọi tai họa. Nếu không vì cô ta, hắn đã không đối đầu với Diệp Phàm. Còn Như Yên nhìn Cố Sinh, chỉ thấy một gã đàn ông thất bại, hèn hạ, không còn chút giá trị lợi dụng nào.
"Nếu không phải tại cô lẳng lơ, Diệp Phàm đã không thay đổi." – Cố Sinh gầm gừ.
"Nếu không phải tại anh bất tài, chúng ta đã không trắng tay!" – Như Yên hét trả.
Họ lao vào cãi vã, đổ lỗi cho nhau bằng những từ ngữ thô thiển nhất. Tình yêu "bạch nguyệt quang" cao thượng kiếp trước, giờ đây chỉ còn là một đống tro tàn hôi hám. Sự tin tưởng vốn dĩ đã mong manh, nay hoàn toàn sụp đổ. Mỗi người đều tin rằng đối phương đã âm thầm thỏa hiệp với Diệp Phàm để cứu lấy mạng mình.
Trong khi đó, ở căn biệt thự lộng lẫy trên đỉnh đồi, Diệp Phàm đang thong thả ngồi trước màn hình máy tính. Qua camera giấu kín trong căn phòng trọ, anh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng cắn xé nhau của đôi tình nhân cũ.
Diệp Phàm nhấp một ngụm vang đỏ, vị chát ngọt lan tỏa trên đầu lưỡi. Anh khẽ xoay chiếc nhẫn trên tay, ánh mắt lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm.
"Thấy chưa Lâm Huy?" – Diệp Phàm nhàn nhạt lên tiếng. "Kẻ thù đáng sợ nhất không phải là người đứng trước mặt mình, mà là sự nghi ngờ trong lòng họ. Tôi không cần ra tay, họ sẽ tự tay hủy hoại lẫn nhau."
Lâm Huy cúi đầu kính cẩn: "Thiếu gia anh minh. Hiện tại Cố Sinh đã bị dồn vào đường cùng, các chủ nợ xã hội đen đã bắt đầu tìm đến hắn. Còn Liễu Như Yên... cô ta đang định bán nốt số trang sức giả còn lại để trốn khỏi thành phố."
"Đừng để cô ta đi dễ dàng như vậy." – Diệp Phàm đặt ly rượu xuống, đứng dậy bước về phía cửa sổ điểm nhìn ra bóng đêm mênh mông. "Trò chơi chỉ mới đi được một phần tư chặng đường thôi. Sắp tới, tôi muốn thấy họ phải quỳ xuống cầu xin tôi, không phải vì tiền, mà là vì một hơi thở."
Dưới ánh đèn đường leo lét của khu ổ chuột, tiếng chửi bới vẫn không dứt. Hai kẻ từng thề thốt sống chết có nhau, giờ đây chỉ muốn đối phương biến mất khỏi cõi đời này. Hạt giống nghi ngờ mà Diệp Phàm gieo xuống đã bắt đầu nảy mầm, hứa hẹn một mùa vụ của sự trả thù tàn khốc và đẫm máu.