Tiếng mưa gõ nhịp liên hồi lên mái tôn rỉ sét của xưởng vẽ, thứ âm thanh rệu rã như muốn nghiền nát sự tĩnh lặng đặc quánh của căn biệt thự cổ. Giữa không gian nồng nặc mùi sơn dầu, gỗ mục và vị chát của rượu whisky rẻ tiền, Trần Vũ ngồi đó, bất động như một bức tượng tạc từ nỗi đau. Ánh đèn vàng vọt từ chiếc đèn bàn cũ kỹ không đủ thắp sáng căn phòng, chỉ vừa vặn đổ một bóng đen dài dằng dặc của anh lên bức tường phủ đầy những bản phác thảo dang dở.
Ba năm. Đối với người khác, đó là khoảng thời gian đủ để một vết thương lên da non, nhưng với Vũ, nó chỉ là chuỗi ngày kéo dài sự đày đọa. Anh đưa bàn tay thô ráp, những kẽ móng tay còn dính vệt màu khô khốc, vuốt chậm rãi lên bức chân dung trên giá vẽ. Người phụ nữ trong tranh có nụ cười tựa như nắng sớm, đôi mắt trong veo như chứa cả bầu trời mùa thu – Linh Chi, người vợ, người tri kỷ, và cũng là cái dằm đâm sâu vào tim anh đến mức không thể nhổ bỏ.
Vũ nốc cạn ngụm rượu cuối cùng, cảm giác cay nồng thiêu đốt cuống họng cũng không bằng sự trống rỗng trong lồng ngực. Anh khát khao một sự cứu rỗi, hoặc một sự hủy diệt, bất cứ thứ gì có thể khiến anh ngừng nhớ về hơi ấm của cô.
Cạch.
Tiếng chốt cửa khô khốc vang lên giữa tiếng mưa dầm dề. Cánh cửa gỗ nặng nề đẩy nhẹ, hơi lạnh của gió bão lập tức ùa vào, làm chao đảo ngọn đèn yếu ớt. Một bóng người sũng nước bước vào, hơi thở dồn dập hòa cùng tiếng mưa rơi lách tách trên sàn đá hoa cương.
Vũ không buồn ngẩng đầu, giọng anh khàn đặc vì thuốc lá và rượu: “Tôi đã bảo không tiếp khách vào giờ này. Cút đi.”
Nhưng bóng người ấy không rời đi. Cô tiến lại gần hơn, từng bước chân nặng nề vì đôi giày thấm nước. Dưới ánh sáng lờ mờ, mái tóc dài bết lại bên gò má trắng bệch, đôi môi nhợt nhạt vì lạnh run rẩy không thốt nên lời. Khi cô dừng lại ngay cạnh giá vẽ, Vũ ngước mắt lên.
Ly rượu trên tay anh rơi xuống sàn, vỡ tan tành thành hàng nghìn mảnh thủy tinh li ti.
“Chi…?”
Tiếng thì thầm của anh lạc đi giữa không gian. Trước mặt anh là gương mặt ấy, đôi mắt ấy, và cả nốt ruồi nhỏ xíu nơi khóe mắt phải – thứ mà anh đã hôn lên hàng vạn lần. Sự nhầm lẫn của bộ não trong cơn say khiến tim anh đập loạn xạ, một loại xúc cảm điên rồ trỗi dậy. Anh không kịp suy nghĩ, lao đến nắm chặt lấy bờ vai mảnh dẻ của người con gái. Sức mạnh của anh khiến cô chao đảo, lưng đập mạnh vào tủ gỗ đựng màu vẽ đằng sau.
“Anh Vũ… em là Linh Đan.”
Giọng nói ấy như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào mặt Vũ. Anh sững người, đôi đồng tử co rút lại. Phải rồi, Linh Chi đã nằm sâu dưới lớp đất lạnh từ lâu. Người đứng trước mặt anh là em gái sinh đôi của cô – Linh Đan. Họ giống nhau đến mức tàn nhẫn, giống đến mức mỗi khi nhìn thấy Đan, Vũ cảm thấy như vết thương của mình lại bị một lưỡi dao cùn cứa qua lần nữa.
“Tại sao em lại ở đây?” – Vũ gầm lên, bàn tay vẫn không buông vai cô ra, thậm chí còn siết chặt hơn như để trút bỏ cơn giận dữ không tên. “Tôi đã nói là em không được phép xuất hiện ở căn nhà này cơ mà!”
Linh Đan không đẩy anh ra, cô đứng im, để mặc hơi lạnh từ quần áo sũng nước thấm vào da thịt anh. Cô nhìn anh bằng ánh mắt đầy xót xa – một ánh mắt không phải của một người em gái nhìn anh rể, mà là sự khao khát và đau đớn được che đậy vụng về. Cô là một bác sĩ tâm lý, cô hiểu sự tàn phá của nỗi đau, nhưng cô lại chẳng thể chữa lành cho chính mình khi cứ mãi đắm chìm trong sự rung động sai trái với người đàn ông của chị mình.
“Bố lo cho anh. Anh đã không mở cửa suốt một tuần rồi.” – Đan khẽ nói, hơi thở cô phả ra một làn sương mỏng.
Vũ nhìn xoáy vào đôi môi đang run rẩy của cô. Trong bóng tối lờ mờ, mùi hương da thịt của Đan quyện cùng mùi nước mưa tạo nên một thứ kích thích kỳ lạ. Cơn say khiến ranh giới giữa thực và ảo trở nên mong manh hơn bao giờ hết. Anh thấy Chi trong hình hài của Đan, thấy người vợ quá cố đang đứng đó nhìn mình trách móc.
Sự căm ghét và lòng khao khát hòa quyện vào nhau, tạo thành một cơn sóng dữ dội trong lòng Vũ. Anh ghét cô vì cô dám sở hữu gương mặt này, ghét cô vì cô nhắc nhở anh về sự thật rằng Chi đã không còn nữa. Nhưng đồng thời, bản năng của một người đàn ông bị bỏ đói về cảm xúc quá lâu khiến anh không thể rời mắt khỏi vùng cổ trắng ngần đang nhấp nhô theo nhịp thở của cô.
“Em có biết mình đang làm gì không?” – Vũ hạ giọng, hơi thở nồng nặc mùi whisky nóng rực tạt lên da mặt cô. “Sự hiện diện của em là một tội lỗi, Đan ạ.”
“Nếu đó là tội lỗi, thì em đã mang nó từ rất lâu rồi.” – Đan ngước nhìn anh, đôi mắt cô lấp lánh nước, không rõ là nước mưa hay nước mắt. Cô biết mình đang chơi một trò chơi nguy hiểm, cô biết mình chỉ là một kẻ thế thân, nhưng sự ấm áp từ bàn tay anh, dù là trong sự thô bạo, vẫn khiến trái tim cô run rẩy.
Vũ không kiềm chế được nữa. Một sự chiếm đoạt cực đoan trỗi dậy. Anh cúi xuống, ghì chặt lấy cô, vùi đầu vào hõm cổ cô mà hít lấy hít để. Anh gọi tên “Chi” trong cơn mê sảng, giọng nói khàn đặc chứa đựng cả sự thù hận lẫn cầu khẩn.
Linh Đan nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài. Cô cảm nhận được sự rung động sai trái đang lan tỏa khắp cơ thể. Cô chấp nhận cái ôm này, chấp nhận cả sự nhầm lẫn cay đắng này, chỉ để được đứng trong vòng tay anh, dù chỉ là dưới tư cách một bóng ma. Trong căn phòng tối ấy, tiếng mưa bên ngoài như lùi xa, chỉ còn lại tiếng nhịp tim dồn dập và tiếng thở dài đầy tội lỗi của hai linh hồn đang tự giày vò nhau.
Mưa vẫn không ngớt, và bóng tối trong căn biệt thự cổ dường như càng lúc càng đậm đặc hơn, nuốt chửng lấy sự tỉnh táo cuối cùng của Vũ. Anh không biết rằng, kể từ khoảnh khắc này, một bản giao hưởng đau đớn và đầy dục vọng đã chính thức bắt đầu.