Ánh nắng buổi sớm yếu ớt lọt qua khe cửa sổ bám đầy bụi bẩn, rạch một đường sáng nhợt nhạt lên sàn gỗ xám xịt. Trần Vũ giật mình tỉnh giấc bởi cơn đau đầu như búa bổ, hậu quả của những ly whisky rẻ tiền và trận cuồng nộ đêm qua. Anh thấy mình đang nằm trên chiếc sofa cũ, toàn thân rệu rã, cổ áo sơ mi nới lỏng nhăn nhúm.
Ký ức đêm mưa bắt đầu ùa về như những đoạn phim đứt quãng. Tiếng sấm, mùi nước mưa, và... hơi ấm của một làn da mềm mại.
Vũ bật dậy, đôi đồng tử co rụt lại khi nhìn thấy bóng người đang bận rộn trong căn bếp nhỏ thông với xưởng vẽ. Linh Đan đã thay một bộ đồ khác, có lẽ là đồ cũ của chị gái cô còn sót lại trong ngăn tủ phía sau. Cô đang đứng đó, bóng lưng gầy gò dưới lớp áo len mỏng manh gợi lên một cảm giác quen thuộc đến mức khiến trái tim Vũ thắt lại. Mùi cháo trắng thoang thoảng cùng hương gừng nồng ấm át đi cái mùi ẩm mốc thường ngày của căn nhà.
"Ai cho phép em tự tiện như vậy?" – Giọng Vũ vang lên, khô khốc và chứa đầy sự thù địch.
Linh Đan khựng lại, đôi vai khẽ run lên nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. Cô xoay người, bưng bát cháo đặt lên bàn gỗ, đôi mắt trong veo nhìn thẳng vào anh: "Anh tỉnh rồi à? Ăn chút gì đi, tối qua anh sốt cao lắm."
Vũ tiến lại gần, nhưng không phải để ăn. Anh dừng lại cách cô chỉ một sải tay, ánh mắt quét qua gương mặt cô với sự ghẻ lạnh tột độ. Dưới ánh sáng ban ngày, những đường nét giống hệt Linh Chi của cô trở thành một sự tra tấn đối với anh. Mỗi cái chớp mắt, mỗi cái nghiêng đầu của cô đều như một cái tát vào sự chung thủy mà anh hằng tôn thờ.
"Tôi hỏi là ai cho phép em dùng đồ của cô ấy? Ai cho phép em đóng vai người vợ hiền thục trong căn nhà này?" – Vũ gằn giọng, bàn tay anh siết chặt thành nắm đấm để kìm nén một sự thôi thúc điên rồ là muốn ôm lấy cô, hoặc đẩy cô ra thật xa.
Linh Đan cúi đầu, giọng nói nhỏ nhưng kiên định: "Em không đóng vai ai cả. Em chỉ không muốn thấy anh chết dần chết mòn trong xưởng vẽ này. Chị Chi nếu còn sống cũng sẽ không..."
"Câm miệng! Em không có quyền nhắc đến tên cô ấy!"
Vũ hét lên, cánh tay anh gạt phăng bát cháo trên bàn. Tiếng sứ vỡ vụn vang lên chát chúa, cháo trắng văng tung tóe lên mặt sàn và cả tà váy của Linh Đan. Không gian rơi vào một sự im lặng nghẹt thở.
Vũ thở dốc, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào vết bỏng đỏ ửng đang dần hiện lên trên bàn tay trắng muốt của cô do bị nước nóng bắn vào. Một tia hối hận thoáng qua trong lòng anh, nhưng ngay lập tức bị sự ích kỷ và nỗi đau lấp đầy. Anh ghét cô. Anh ghét cái cách cô nhìn anh bằng ánh mắt bao dung đó, ghét cái cách cô im lặng chịu đựng sự sỉ nhục của anh. Bởi vì sự bao dung ấy khiến anh cảm thấy mình là một kẻ đê tiện, một kẻ đang tìm cách trút bỏ nỗi đau mất mát lên đầu một người vô tội.
Nhưng hơn cả thế, anh ghét chính bản thân mình. Vì ngay lúc này đây, dù trong lòng đang gào thét sự căm hận, nhưng ánh mắt anh lại vô thức dán chặt vào đôi môi nhợt nhạt của Đan – đôi môi mà đêm qua anh đã nghiền nát trong cơn say mê lầm lạc. Cảm giác mềm mại và tiếng thở dốc của cô vẫn còn ám ảnh trên đầu ngón tay anh, tạo nên một sự rạo rực không đúng chỗ.
Linh Đan không khóc. Cô lặng lẽ cúi xuống, nhặt từng mảnh sứ vỡ bằng đôi tay đang run rẩy. "Nếu anh ghét nhìn thấy gương mặt này đến thế, vậy tại sao tối qua anh lại không buông tay?"
Câu hỏi của cô như một mũi kim đâm trúng tử huyệt của Vũ. Anh sững người, cổ họng nghẹn đắng.
"Tối qua là tôi say." – Anh lạnh lùng đáp, xoay người đi về phía giá vẽ, cố tình không nhìn vào bóng dáng nhỏ bé đang lúi húi dưới sàn. "Tôi nhầm em với cô ấy. Chỉ có vậy thôi. Đừng mơ tưởng rằng sự hiện diện của em có bất cứ ý nghĩa gì khác."
Linh Đan dừng lại, mảnh sứ sắc lẹm cứa vào ngón tay cô, một giọt máu tươi rỉ ra, đỏ thẫm trên nền cháo trắng. Cô nhìn giọt máu của chính mình, rồi ngước lên nhìn bóng lưng cô độc của Vũ. Cô biết anh đang nói dối. Cô biết trong cái ôm nồng cháy đêm qua, có một khoảnh khắc anh đã nhận ra cô là ai, nhưng anh vẫn không dừng lại.
Sự căm ghét vô cớ của anh thực chất chỉ là một lớp vỏ bọc cho sự sợ hãi – sợ rằng anh sẽ yêu chính "bản sao" này, sợ rằng anh sẽ phản bội lại ký ức của người vợ quá cố.
"Em sẽ đi." – Đan đứng dậy, bình thản lau vệt máu trên tay vào gấu áo. "Nhưng em sẽ quay lại vào ngày mai. Bố nói anh phải hoàn thành bức tranh phục chế cho viện bảo tàng, nếu không họ sẽ thu hồi xưởng vẽ này. Anh có thể ghét em, nhưng đừng ghét sự nghiệp của chính mình."
Cô lướt qua anh, để lại một làn hương thanh khiết của hoa nhài – mùi hương riêng biệt của Linh Đan, không phải của Linh Chi. Vũ đứng chôn chân tại chỗ, bàn tay cầm cọ vẽ siết chặt đến mức muốn gãy đôi. Khi tiếng bước chân của cô xa dần và tiếng cửa chính đóng lại, anh mới nặng nề ngồi thụp xuống ghế, vùi mặt vào đôi bàn tay đầy vết chai sạn.
Trong không gian yên tĩnh đến đáng sợ, tiếng trái tim anh đập từng nhịp nặng nề, nhắc nhở anh về một sự rung động sai trái đang lớn dần lên như một loài cỏ dại giữa lớp tro tàn. Anh căm ghét cô, vì cô quá giống Chi. Nhưng anh còn căm ghét cô hơn, vì cô đang dần khiến anh quên đi mùi hương của người đã khuất.