Căn biệt thự cũ kỹ nằm nép mình dưới những tán cây cổ thụ, nơi mà không khí dường như luôn đặc quánh lại bởi hơi ẩm và mùi của thời gian. Kể từ khi Linh Chi mất, nơi đây đã trở thành một hầm mộ thực sự cho những ký ức. Trần Vũ sống trong đó như một bóng ma, bao quanh anh là những đồ vật cũ không được phép dịch chuyển dù chỉ một milimet.
Sáng hôm sau, Linh Đan trở lại như lời đã hứa. Nhưng lần này, cô không bước vào với sự rụt rè của một kẻ tội đồ. Cô mang theo một túi giấy đựng đầy những nhành oải hương tươi và một giỏ trái cây mọng nước. Tiếng lạch cạch của ổ khóa khô dầu báo hiệu sự hiện diện của cô, phá tan bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người của xưởng vẽ.
Vũ vẫn ngồi trước giá tranh, tấm lưng rộng hơi còng xuống, những sợi tóc gáy rối bời không được cắt tỉa từ lâu. Anh không quay đầu lại, nhưng giọng nói lạnh lẽo như sương muối đã vang lên:
"Tôi tưởng mình đã nói rất rõ ràng vào hôm qua."
Linh Đan không đáp lời ngay. Cô lặng lẽ đi đến bên cửa sổ, kéo mạnh tấm rèm nhung đỏ dày cộm, vốn đã bám đầy bụi và mạng nhện. Ánh nắng ban mai tràn vào, phơi bày từng hạt bụi nhỏ li ti đang nhảy múa trong không trung. Vũ nheo mắt, giơ tay che trán, hơi thở anh trở nên dồn dập vì sự xâm phạm đột ngột của ánh sáng.
"Anh không thể sống mãi trong bóng tối như thế này, anh Vũ. Chị ấy yêu ánh sáng, anh biết mà."
"Đừng dùng danh nghĩa của cô ấy để dạy bảo tôi!" – Vũ quay phắt lại, đôi mắt hằn lên những tia máu.
Thế nhưng, lời mắng nhiếc của anh nghẹn lại nơi cổ họng khi nhìn thấy cô. Linh Đan hôm nay không mặc đồ của Chi nữa. Cô mặc một chiếc váy lụa màu xanh nhạt, mái tóc được búi cao để lộ cái cổ thanh mảnh và đôi tai nhỏ nhắn. Cô không còn cố gắng để trở thành bản sao của chị mình, nhưng sự giống nhau tự nhiên trên khuôn mặt vẫn là một cái bẫy cảm giác đối với anh. Đặc biệt là mùi hương. Thay vì mùi hoa trà nồng nàn mà Chi vẫn hay dùng, Đan mang đến mùi oải hương dịu nhẹ, thanh khiết – một mùi hương mới mẻ nhưng lại khơi gợi lên những khát khao thầm kín nhất.
Linh Đan phớt lờ cơn giận của anh, cô bắt đầu dọn dẹp đống chai lọ vứt ngổn ngang trên sàn. Khi đi ngang qua Vũ, vạt váy lụa mỏng manh vô tình quệt qua đầu gối anh, một sự va chạm nhẹ đến mức gần như không có thật, nhưng lại khiến cả hai đều khựng lại một nhịp.
Vũ cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Mùi oải hương trên người cô quẩn quanh cánh mũi anh, lấp đầy lồng ngực đang khô héo. Anh vô thức hít một hơi thật sâu, và trong một giây yếu lòng, anh đã muốn vươn tay ra bắt lấy cổ tay mảnh mai kia.
"Em đang làm gì vậy?" – Giọng anh dịu đi một chút, dù vẫn đầy sự cảnh giác.
"Thay đổi mùi vị của căn nhà này." – Đan vừa nói vừa cắm những nhành hoa vào chiếc bình gốm cũ. "Nơi này nồng nặc mùi rượu và sự chết chóc. Nếu anh muốn phục chế bức tranh kia, anh cần một khối óc tỉnh táo, không phải một cơn say triền miên."
Cô tiến đến gần giá vẽ, nhìn vào bức chân dung dang dở của Linh Chi. Ánh mắt Đan thoáng buồn, nhưng rồi cô quay sang nhìn Vũ, đôi mắt ấy chứa đựng một sức mạnh mà anh chưa từng thấy ở Chi. Chi dịu dàng và dễ tan vỡ, còn Đan, đằng sau vẻ ngoài mỏng manh là một sự kiên cường đến bướng bỉnh.
"Anh phục chế bức tranh này vì yêu chị ấy, hay vì anh muốn nhốt mình vào trong đó để khỏi phải đối mặt với thực tại?" – Cô hỏi, giọng đều đều nhưng đầy sức nặng.
Vũ bật cười, một nụ cười khô khốc. Anh đứng dậy, dồn cô vào sát cạnh bàn vẽ. Khoảng cách giữa họ bỗng chốc thu hẹp lại đến mức anh có thể nhìn thấy từng sợi mi dài đang rung rẩy của cô. Sự căng thẳng giới tính lại một lần nữa bùng lên, đặc quánh và ngột ngạt.
"Em nghĩ mình hiểu tôi lắm sao, bác sĩ tâm lý?" – Anh cúi thấp đầu, môi anh suýt chút nữa là chạm vào vành tai cô. "Em có biết mùi oải hương này của em... nó đang phá hỏng mọi thứ không?"
Bàn tay Vũ đặt lên cạnh bàn, khóa chặt cô trong vòng tay mình. Anh cảm nhận được hơi nóng tỏa ra từ cơ thể Đan, thấy lồng ngực cô phập phồng sau lớp vải lụa mỏng. Một sự thôi thúc điên cuồng trỗi dậy trong anh: anh muốn xé bỏ cái vẻ điềm tĩnh kia của cô, muốn xem đằng sau mùi hương thanh khiết này là một tâm hồn như thế nào.
Linh Đan không lùi bước. Cô ngước nhìn anh, hơi thở cô hòa quyện vào hơi thở của anh. "Nếu nó phá hỏng sự đau khổ của anh, thì em sẽ tiếp tục dùng nó."
Sự thách thức của cô là giọt nước tràn ly. Vũ đưa tay lên, ngón cái thô ráp miết nhẹ lên làn môi dưới hồng nhạt của Đan. Hành động này không còn là sự nhầm lẫn với người cũ, đó là sự chiếm hữu dành cho người phụ nữ trước mặt. Đôi môi cô mềm mại, hơi ấm từ đó truyền sang ngón tay anh, khiến lý trí anh bắt đầu chao đảo.
"Em đang đùa với lửa đấy, Đan ạ." – Anh thì thầm, giọng khàn đặc đầy đe dọa.
Đan run lên, nhưng cô vẫn đứng yên, đôi mắt chứa đầy sự tự nguyện đau đớn. Cô biết mình đang để anh dùng mình làm kẻ thế thân cho những khao khát không tên, nhưng mùi vị của anh, sự hiện diện đầy nam tính và mạnh mẽ này là thứ mà cô đã thầm yêu trộm nhớ từ những năm tháng thanh xuân, khi anh vẫn còn là của chị gái cô.
Trong không gian tràn ngập ánh nắng và mùi oải hương tươi mới, một ranh giới khác lại bị phá vỡ. Mùi hương cũ đã phai nhạt, nhưng sự cám dỗ mới lại bắt đầu bủa vây, kéo cả hai vào một hố sâu của sự sai trái mà không ai muốn thoát ra.