MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Thay Thế Ngoài Ý MuốnChương 4

Sự Thay Thế Ngoài Ý Muốn

Chương 4

953 từ · ~5 phút đọc

Cơn sốt của những ngày hành xác cuối cùng cũng quật ngã Trần Vũ. Khi màn đêm buông xuống, căn biệt thự lại một lần nữa chìm vào cái lạnh lẽo của sương núi ngoại ô, nhưng trong phòng ngủ của Vũ, bầu không khí lại nóng hầm cập. Anh nằm trên giường, gương mặt phong trần giờ đây tái nhợt, đôi môi khô khốc nứt nẻ, hơi thở đứt quãng mang theo hơi nóng của một cơn bạo bệnh.

Linh Đan không rời đi. Cô biết nếu cô buông tay lúc này, người đàn ông tự phụ và cứng đầu ấy có thể sẽ tự hủy hoại mình trong cô độc. Cô vắt khô chiếc khăn ấm, nhẹ nhàng lau đi những giọt mồ hôi đang rịn ra trên trán và thái dương anh. Mỗi cử động của cô đều vô cùng cẩn trọng, như thể chỉ cần một chút mạnh tay cũng có thể làm vỡ vụn cái vẻ cứng cỏi giả tạo của anh.

"Chi... đừng đi..."

Tiếng rên rỉ yếu ớt phát ra từ cổ họng Vũ khiến động tác của Đan khựng lại. Tim cô thắt nghẹt. Ngay cả trong cơn mê sảng, tâm trí anh vẫn chỉ là một mảnh đất cằn cỗi mang tên chị gái cô. Đan cắn môi, cố nuốt ngược vị đắng vào lòng, tiếp tục công việc của mình. Cô đưa tay cởi bỏ hai chiếc cúc áo sơ mi của anh để giúp anh dễ thở hơn. Khi làn da lồng ngực săn chắc, sạm màu của anh lộ ra, Đan cảm thấy mặt mình nóng bừng.

Đó không phải là cái nhìn của một người bác sĩ dành cho bệnh nhân. Đó là cái nhìn của một người phụ nữ dành cho người đàn ông mà cô đã thầm khao khát suốt một thời tuổi trẻ đầy tội lỗi.

Bàn tay cô run run chạm vào làn da nóng rực của anh. Xúc giác truyền về não bộ một sự kích thích mạnh liệt – sự đối lập giữa đôi bàn tay mềm mại của cô và những thớ cơ cứng cáp, đầy nam tính của Vũ. Đan hít một hơi thật sâu, mùi hương oải hương trên cổ tay cô quyện vào mùi mồ hôi đặc trưng của anh, tạo nên một thứ hỗn hợp mùi vị đầy nhục dục và mê hoặc.

Bất thình lình, một bàn tay to lớn, nóng hổi chộp lấy cổ tay cô. Vũ mở mắt. Đôi mắt anh không còn đục ngầu vì rượu mà rực cháy bởi cơn sốt và một sự khao khát bản năng đang bị dồn nén đến cực hạn.

"Em đang định làm gì tôi?" – Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ nguy hiểm.

"Em... em chỉ muốn giúp anh hạ sốt." – Đan lắp bắp, cố gắng rút tay về nhưng lực siết của Vũ quá mạnh.

Anh kéo mạnh một cái, khiến cô không kịp phản ứng mà đổ nhào lên lồng ngực nóng hổi của anh. Cả cơ thể cô dán chặt vào anh, cách nhau chỉ bởi hai lớp áo mỏng manh. Đan có thể cảm nhận rõ ràng nhịp tim dồn dập của Vũ đang đập liên hồi vào lồng ngực mình. Sự va chạm này quá trực diện, quá trần trụi, khiến mọi lý trí phòng bị của cô hoàn toàn sụp đổ.

Vũ nhìn chằm chằm vào gương mặt đang đỏ ửng vì thẹn thùng của Đan. Ở khoảng cách gần thế này, anh thấy rõ sự run rẩy nơi hàng mi của cô, thấy cả sự phục tùng lặng lẽ trong đôi mắt trong veo ấy. Một luồng điện hừng hực chạy dọc thân thể anh, thiêu cháy chút tỉnh táo cuối cùng còn sót lại. Anh không còn quan tâm người trước mặt là ai, là Chi hay là Đan, là ảo ảnh hay thực tại. Anh chỉ biết rằng mình đang cần một lối thoát cho sự kìm nén suốt ba năm qua.

Cánh tay còn lại của Vũ vòng qua eo Đan, siết chặt lấy cô, kéo cô sát hơn nữa vào cơ thể đang bừng cháy của mình. Đầu ngón tay anh mơn trớn trên sống lưng cô, khiến Đan rùng mình, một tiếng rên rỉ khẽ khàng thoát ra từ cánh môi hồng.

"Chi... em thật sự quay về sao?" – Anh thì thầm, hơi thở nóng rực phả vào làn da cổ nhạy cảm của cô.

Đan định lên tiếng phủ nhận, định nhắc lại cái tên của chính mình để kéo anh về với thực tại. Nhưng rồi, khi bờ môi anh bắt đầu tìm kiếm và áp sát vào hõm cổ cô, một sự rạo rực ngọt ngào tràn ngập tâm trí cô. Đan vô thức vòng tay qua cổ anh, những ngón tay đan vào mái tóc hơi rối của Vũ. Cô nhắm mắt lại, chấp nhận sự nhầm lẫn này như một liều thuốc độc bọc đường.

Sự va chạm đầu tiên không phải là nụ hôn, mà là sự hòa quyện của hai hơi thở nóng hổi và hai tâm hồn đang rách nát. Vũ vùi đầu vào ngực cô, tham lam hít hà mùi hương oải hương mới lạ nhưng đầy cám dỗ. Trong khoảnh khắc ấy, anh cảm nhận được sự sống thực sự đang hiện hữu, không phải là bức tranh vô hồn trên giá vẽ, mà là một cơ thể ấm nóng, mềm mại đang run rẩy dưới sự chiếm đoạt của mình.

Cơn sốt như một cái cớ hoàn hảo để họ trượt dài vào sự sai trái. Trong bóng tối của căn phòng, chỉ còn lại tiếng vải vóc sột soạt và nhịp thở dồn dập, báo hiệu cho một ranh giới đã vĩnh viễn bị xóa nhòa.