MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Thay Thế Ngoài Ý MuốnChương 5

Sự Thay Thế Ngoài Ý Muốn

Chương 5

937 từ · ~5 phút đọc

Bóng tối trong căn phòng ngủ dường như đặc quánh lại, chỉ còn tiếng mưa rả rích bên ngoài cửa sổ làm nền cho những nhịp thở rối loạn. Cơn sốt khiến nhận thức của Trần Vũ trở nên méo mó, anh lơ lửng giữa ranh giới của quá khứ hạnh phúc và hiện tại đau đớn. Trong vòng tay anh, sự mềm mại của Linh Đan là một thực thể quá đỗi chân thực, khiến anh không thể buông bỏ, dù lý trí đang thét gào đó là một sự phản bội.

Bàn tay Vũ trượt từ eo lên mạn sườn của Đan, cảm nhận sự run rẩy truyền đi từ từng thớ thịt của cô. Anh xoay người, lật ngược tình thế để ép cô xuống lớp đệm mềm. Dưới ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ xa xa, gương mặt Đan hiện lên vừa quen thuộc vừa lạ lẫm. Anh cúi xuống, nụ hôn nồng nặc mùi vị của sự khao khát và tuyệt vọng giáng xuống vầng trán, rồi dọc theo sống mũi, dừng lại ngay sát bờ môi cô.

"Chi... đừng rời đi nữa. Ở lại đây... với anh."

Giọng anh khàn đặc, vỡ vụn. Đan nằm dưới thân hình to lớn của anh, cảm nhận sức nặng và hơi nóng hầm cập tỏa ra từ lồng ngực anh. Câu nói ấy như một nhát dao đâm xuyên qua sự tự trọng cuối cùng của cô. Anh đang ôm cô, đang khao khát cơ thể cô, nhưng cái tên bật ra lại là của một người đã khuất.

Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài từ khóe mắt Đan, thấm vào gối. Cô biết mình nên đẩy anh ra, nên tát cho anh tỉnh táo để nhận ra người đang ở bên anh lúc này là Linh Đan – người em gái luôn đứng sau cái bóng của chị mình suốt hai mươi mấy năm qua. Thế nhưng, khi những ngón tay của Vũ luồn vào tóc cô, mơn trớn một cách nâng niu đầy tội lỗi, Đan lại cảm thấy trái tim mình mềm nhũn. Cô tham lam hơi ấm này, dù nó được vay mượn từ một linh hồn đã mất.

"Em ở đây... em sẽ không đi đâu cả." – Đan thì thầm, câu trả lời mơ hồ như một lời chấp nhận số phận.

Vũ không đợi thêm nữa. Anh ngấu nghiến đôi môi cô trong một nụ hôn đầy chiếm hữu. Nó không phải là nụ hôn dịu dàng của những ngày xưa cũ, mà là sự bùng nổ của những kìm nén suốt ba năm ròng rã. Anh mút mát, càn quét từng hơi thở của cô, như muốn khảm sâu hình bóng này vào tận linh hồn. Đan run rẩy đón nhận, đôi tay cô siết chặt lấy bờ vai rộng của anh, để mặc cho sự rạo rực sai trái thiêu cháy mọi sự phản kháng.

Trong khoảnh khắc ấy, những mảnh ký ức của Vũ bắt đầu vỡ vụn. Anh nhớ về mùi hương hoa trà của Chi, nhưng khứu giác lúc này lại tràn ngập hương oải hương thanh khiết của Đan. Anh nhớ về sự mềm yếu của vợ mình, nhưng cảm nhận dưới bàn tay lúc này lại là một sức sống mãnh liệt, một sự phản hồi đầy đam mê từ người con gái đang quấn quýt lấy anh.

Sự va chạm xác thịt dần trở nên cuồng nhiệt hơn. Lớp áo sơ mi mỏng manh của Đan trở nên vướng víu dưới bàn tay đang mất kiên nhẫn của Vũ. Khi làn da trần trụi của hai người chạm vào nhau, một luồng điện xẹt qua, khiến cả hai cùng rùng mình. Vũ vùi đầu vào hõm vai cô, hít hà mùi hương riêng biệt của Đan, và trong một giây ngắn ngủi, một tia sáng tỉnh táo lóe lên trong đầu anh: Đây không phải là Chi.

Nhưng sự tỉnh táo đó nhanh chóng bị cơn sóng tình ái nhấn chìm. Anh thà tin vào lời nói dối ngọt ngào này còn hơn phải đối diện với thực tại lạnh lẽo. Anh hôn lên bờ vai tròn trịa của cô, để lại những dấu vết đỏ hồng như một cách đánh dấu chủ quyền. Đan cong người, tiếng rên rỉ nghẹn ngào thoát ra từ kẽ răng, cô thấy mình như đang rơi xuống một vực thẳm đầy hoa, nơi mà nỗi đau và hạnh phúc đan cài vào nhau không thể tách rời.

Đêm đó, dưới mái nhà cổ kính đầy rẫy những bóng ma quá khứ, hai con người cô độc đã tìm thấy nhau trong một sự kết nối sai lầm. Vũ chiếm đoạt cô với tất cả sự điên rồ của một kẻ mất đi đức tin, còn Đan dâng hiến tất cả với lòng tự trọng đã bị giẫm nát dưới chân.

Khi cơn mưa ngoài kia dần tạnh, cũng là lúc sự cuồng nhiệt lắng xuống, để lại một khoảng lặng đầy ám ảnh. Vũ thiếp đi vì kiệt sức ngay bên cạnh cô, tay vẫn còn siết chặt lấy eo Đan như sợ cô sẽ tan biến. Linh Đan nằm đó, nhìn lên trần nhà tối đen, nước mắt không ngừng rơi. Cô đã có được anh, theo cái cách nhục nhã nhất mà cô từng tưởng tượng.

Những mảnh ký ức vụn vỡ về người chị đã khuất giờ đây trở thành những mảnh kính sắc lẹm, găm vào tim cô, nhắc nhở rằng ngày mai, khi ánh mặt trời lên, cô sẽ phải đối mặt với sự khinh bỉ của chính người đàn ông mình vừa trao thân.