MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Thay Thế Ngoài Ý MuốnChương 6

Sự Thay Thế Ngoài Ý Muốn

Chương 6

1,045 từ · ~6 phút đọc

Ánh sáng ban mai của ngày mới không mang theo sự ấm áp, nó tàn nhẫn và lạnh lùng xuyên qua lớp rèm cửa mỏng, rọi thẳng vào thực tại hỗn độn trên chiếc giường rộng. Trần Vũ là người tỉnh dậy trước. Cơn sốt đã hạ, nhưng cái đầu đau như búa bổ khiến anh phải mất vài giây để định vị lại không gian. Khi cảm nhận được hơi ấm của một cơ thể khác đang nép sát vào lồng ngực mình, trái tim anh bỗng chốc hẫng một nhịp, rồi đập loạn xạ trong sự kinh hoàng.

Anh quay sang. Linh Đan vẫn còn đang ngủ, gương mặt cô dưới ánh sáng ban ngày trông xanh xao và mệt mỏi. Những lọn tóc rối bết lại trên gò má còn vương vệt nước mắt đã khô. Trên bờ vai trắng ngần của cô, những dấu vết đỏ tía của đêm qua hiện lên rõ rệt như một bằng chứng đanh thép cho sự tội lỗi.

Vũ bật dậy như bị điện giật, tấm chăn tuột xuống để lộ lồng ngực trần trụi. Anh nhìn chằm chằm vào đôi bàn tay mình – đôi bàn tay đêm qua đã không ngừng mơn trớn, chiếm đoạt người con gái này. Một cảm giác ghê tởm chính bản thân mình dâng lên cuồn cuộn trong cổ họng. Anh đã làm gì thế này? Anh đã ngủ với em gái của vợ mình, ngay trong căn phòng vẫn còn phảng phất hơi thở của Linh Chi.

"Ưm..." – Linh Đan khẽ động đậy, đôi mắt cô từ từ mở ra.

Khi nhìn thấy Vũ đang đứng đó nhìn mình bằng ánh mắt đầy sự ghẻ lạnh và kinh hãi, thực tại ập đến khiến cô tái mặt. Cô vội vàng kéo chăn che kín người, đôi môi run rẩy không thốt nên lời.

"Cút ngay." – Giọng Vũ thấp và run rẩy, nhưng chứa đựng một sự tàn nhẫn thấu xương.

Linh Đan bàng hoàng nhìn anh: "Anh Vũ... anh nghe em nói..."

"Tôi bảo em cút ngay!" – Anh quát lên, vung tay hất văng chiếc đèn ngủ trên tủ đầu giường xuống sàn. Tiếng gốm vỡ chát chúa vang dội trong không gian yên tĩnh. "Em đã dùng cách gì? Em đã bỏ thuốc tôi, hay em đã cố tình lợi dụng lúc tôi mê sảng để trèo lên giường của chị mình? Em đê tiện đến mức đó sao, Linh Đan?"

Câu nói của Vũ như một cái tát trời giáng vào mặt Đan. Cô ngồi bật dậy, mặc kệ tấm chăn đang rơi xuống, để lộ vẻ tiều tụy và đau đớn. "Anh nghĩ em là loại người đó sao? Tối qua anh là người giữ em lại, anh là người gọi tên chị ấy và không cho em đi! Em chỉ là..."

"Đừng có nhắc đến tên Chi bằng cái miệng đó!" – Vũ lao đến, thô bạo bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang hằn lên những tia máu của anh. "Em tưởng có được cơ thể của tôi thì em sẽ thay thế được cô ấy sao? Nhìn lại mình đi! Em chỉ là một bản sao lỗi, một sự nhắc nhở ghê tởm về lỗi lầm mà tôi vừa phạm phải. Sự hiện diện của em trong căn phòng này khiến tôi thấy buồn nôn."

Nước mắt Đan tuôn rơi lã chã, thấm vào những ngón tay đang siết chặt của Vũ. Cô không còn cảm thấy đau đớn thể xác, mà trái tim cô đang vỡ vụn thành từng mảnh. Cô đã dâng hiến tất cả, đã chấp nhận nhục nhã để được ở bên anh trong cơn hoạn nạn, vậy mà đổi lại chỉ là sự khinh bỉ tột cùng.

Vũ buông cằm cô ra như thể vừa chạm vào một thứ gì đó bẩn thỉu. Anh quay lưng đi, vơ vội chiếc áo sơ mi dưới sàn khoác lên người, giọng nói lạnh lùng đến đáng sợ: "Mặc quần áo vào và biến khỏi mắt tôi trước khi tôi không kiềm chế được mà làm điều gì đó tệ hơn. Đừng bao giờ vác mặt đến cái xưởng vẽ này nữa. Coi như đêm qua... là một tai nạn tồi tệ giữa hai kẻ điên."

Linh Đan im lặng. Sự im lặng của cô mang theo một sức nặng ngàn cân. Cô lẳng lặng nhặt những mảnh quần áo rách nát của mình, đôi tay run rẩy đến mức không thể cài nổi khuy áo. Cô không giải thích, không van xin, vì cô nhận ra rằng, trong mắt người đàn ông này, dù cô có làm gì đi nữa, cô mãi mãi chỉ là một cái bóng không danh tính.

Khi cô bước đến cửa, bóng lưng cô độc và nhỏ bé khiến Vũ vô thức nhíu mày. Một cảm giác nhói đau kì lạ xẹt qua tim anh, nhưng cái tôi kiêu hãnh và sự trung thành mù quáng với quá khứ đã nhanh chóng dập tắt nó.

"Đúng vậy... chỉ là một tai nạn." – Đan lên tiếng, giọng cô bình thản đến lạ thường, nhưng đó là sự bình thản của một người đã hoàn toàn tuyệt vọng. "Anh có thể phủ nhận đêm qua, anh có thể ghét em, nhưng anh không bao giờ xóa sạch được sự thật rằng chính anh... mới là người đã phản bội chị ấy trong tâm tưởng của mình."

Cánh cửa đóng sầm lại. Vũ đứng sững giữa phòng, bàn tay nắm chặt đến mức móng tay găm sâu vào lòng bàn tay. Anh nhìn lên bức ảnh thờ của Linh Chi trên kệ gỗ, đôi mắt cô vẫn cười hiền hậu như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Chi... anh xin lỗi..." – Vũ quỳ sụp xuống sàn, vùi mặt vào đôi bàn tay đầy tội lỗi.

Nhưng trong khoảnh khắc đó, mùi hương oải hương thanh khiết vẫn còn vương vấn trên tấm ga giường, trên da thịt anh, như một vết xăm không thể tẩy xóa. Sự thức tỉnh này không mang lại sự thanh thản, nó chỉ là khởi đầu cho một chuỗi những dày vò đen tối hơn khi anh nhận ra mình đã không còn là người đàn ông chung tình mà anh vẫn hằng tự hào.