MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Thay Thế Ngoài Ý MuốnChương 7

Sự Thay Thế Ngoài Ý Muốn

Chương 7

1,142 từ · ~6 phút đọc

Sau khi Linh Đan rời đi, căn biệt thự cổ lại rơi vào một sự im lặng đáng sợ, nhưng không còn là sự tĩnh lặng của một hầm mộ, mà là cái không khí đặc quánh, ngột ngạt của một bãi chiến trường vừa dứt tiếng súng. Trần Vũ không dọn dẹp đống đổ nát trong phòng. Anh để mặc mảnh sứ vỡ của chiếc đèn ngủ nằm vương vãi trên sàn, y hệt như những mảnh vỡ trong lòng mình lúc này.

Anh vùi đầu vào công việc phục chế tranh với một sự điên cuồng đến mức cực đoan. Suốt ba ngày đêm, Vũ không bước ra khỏi xưởng vẽ. Anh dùng những nét cọ tỉ mỉ để vá víu lại những lớp sơn bị bong tróc trên bức chân dung của Linh Chi, như thể nếu anh sửa được bức tranh này, anh sẽ sửa được cả tâm hồn đã vấy bẩn của mình. Thế nhưng, cứ mỗi khi anh nhìn vào đôi mắt của Chi trong tranh, gương mặt của Linh Đan đêm đó lại hiện lên, chồng chéo và mờ ảo.

Cơn ác mộng bắt đầu tìm đến anh vào những giấc ngủ chập chờn trên ghế bành. Trong mơ, anh thấy mình đang đứng giữa một cánh đồng oải hương tím ngắt. Linh Chi đứng đằng xa, mỉm cười vẫy tay gọi anh. Nhưng khi anh chạy đến, người anh ôm lấy lại là Linh Đan. Cô nhìn anh bằng đôi mắt đẫm lệ, bàn tay cô đầy máu, và mùi oải hương thanh khiết bỗng chốc chuyển thành mùi vị của sự mục rỗng. Anh giật mình tỉnh giấc, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, hơi thở dồn dập trong bóng tối.

"Chết tiệt!" – Vũ gạt phăng tập hồ sơ trên bàn, tiếng giấy bay tứ tung.

Anh căm ghét cái cách mà mùi hương của Đan vẫn còn bám lấy căn nhà này. Dù anh đã mở toang tất cả các cửa sổ để gió lùa vào, dù anh đã lau sạch sàn nhà nơi bát cháo trắng bị đổ, thì dường như hương oải hương dịu nhẹ ấy đã thấm vào từng thớ gỗ, từng sợi vải của bộ sofa. Nó như một loại chất độc phát tán chậm, thấm vào phổi anh, nhắc nhở anh về sự tồn tại của người con gái mà anh vừa xua đuổi.

Sự lạnh lùng của Vũ không chỉ dành cho Đan, mà còn dành cho chính mình. Anh bắt đầu hành hạ cơ thể bằng cách nhịn ăn và uống rượu nhiều hơn. Thế nhưng, rượu không còn mang lại sự mê đắm như trước. Giờ đây, mỗi ngụm whisky cay đắng chỉ làm cho lý trí anh thêm sắc lạnh, bắt anh phải đối diện với sự thật nhục nhã: Anh đã khao khát cơ thể của Đan. Anh không hề nhầm lẫn. Trong sâu thẳm bản năng, anh biết rõ đó là Đan, nhưng anh vẫn để mình trượt dài vì sự tham lam hơi ấm.

Ở phía bên kia thành phố, Linh Đan cũng đang trải qua những ngày đen tối nhất. Cô quay trở lại bệnh viện tâm lý nơi mình làm việc, khoác lên mình chiếc áo blouse trắng tinh khôi như để che đậy sự vấy bẩn bên trong. Cô tiếp nhận bệnh nhân, lắng nghe những nỗi đau của họ bằng vẻ mặt điềm tĩnh, nhưng bàn tay dưới gầm bàn luôn siết chặt lấy nhau đến trắng bệch.

Vết bỏng trên tay cô đã bắt đầu lên da non, ngứa rát, nhưng không đau đớn bằng vết sẹo vô hình trong tim. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô vẫn nghe thấy giọng nói tàn nhẫn của Vũ: "Sự hiện diện của em khiến tôi thấy buồn nôn." Cô đã yêu anh từ năm mười tám tuổi, một tình yêu thầm lặng đứng sau bóng lưng của chị gái. Cô từng nghĩ mình có thể bao dung, có thể đứng từ xa để chữa lành cho anh. Nhưng cô đã lầm. Sự bao dung của cô chỉ khiến anh thêm khinh bỉ, và sự hy sinh của cô chỉ là rơm rạ ném vào ngọn lửa căm hận của anh.

Một buổi chiều muộn, khi Đan vừa kết thúc ca trực, điện thoại cô rung lên. Là cuộc gọi từ bố.

"Đan à... Vũ có ở đó với con không? Bên phía viện bảo tàng vừa gọi cho bố. Họ nói Vũ đã không nộp bản phục chế đúng hạn, và họ đang đe dọa sẽ khởi kiện và thu hồi lại toàn bộ xưởng vẽ đó."

Đan lặng người. Xưởng vẽ đó là tâm huyết cả đời của Vũ, là nơi anh lưu giữ những kỷ niệm cuối cùng về chị Chi. Nếu mất nó, anh chắc chắn sẽ sụp đổ hoàn toàn.

"Con sẽ qua đó xem sao, bố đừng lo." – Đan nghe thấy tiếng mình đáp lại, bình thản nhưng chứa đựng một sự quyết tuyệt.

Cô biết mình không nên quay lại. Cô biết mỗi bước chân tiến về phía căn biệt thự đó là một lần tự đâm dao vào lòng mình. Nhưng cô không thể trơ mắt nhìn anh rơi xuống vực thẳm. Linh Đan bắt một chuyến taxi, lao đi trong cơn mưa bóng mây của buổi hoàng hôn.

Khi cô đứng trước cánh cửa gỗ quen thuộc, tay cô run rẩy không dám gõ. Bên trong, tiếng đồ đạc đổ vỡ và tiếng cười khan của Vũ vang lên. Anh đang say, và lần này, sự say sưa mang mùi vị của sự tuyệt diệt. Đan hít một hơi thật sâu, đẩy cửa bước vào.

Trong bóng tối nhập nhẹm, Vũ đang ngồi bệt dưới sàn, tay cầm một chai rượu rỗng, đôi mắt vô hồn nhìn vào bức chân dung của Linh Chi đã bị anh dùng màu đen quệt ngang một đường tàn nhẫn.

"Tôi đã nói là... biến đi cơ mà." – Vũ không ngẩng đầu, nhưng anh nhận ra mùi hương oải hương ấy ngay lập tức. Giọng anh run lên, không phải vì giận dữ, mà vì một sự yếu đuối đang cận kề cái chết.

Linh Đan tiến lại gần, cô quỳ xuống trước mặt anh, không màng đến những mảnh chai vỡ. Cô đưa tay chạm vào gương mặt hốc hác, râu ria lởm chởm của anh. Sự lạnh lùng của Vũ đêm qua giờ đây đã vỡ vụn, thay vào đó là một sự tan nát khiến cô thắt lòng.

"Em đến để cứu anh, hay đến để cùng em đi xuống địa ngục?" – Vũ nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh chứa đựng một sự cám dỗ đen tối.

Cuộc đối đầu giữa sự lạnh lùng và những cơn ác mộng đã đến hồi gay gắt nhất, khi mà ranh giới giữa sự cứu rỗi và sự hủy hoại bắt đầu hòa làm một.