Gió tuyết trên đỉnh Vân Sương tàn nhẫn như muốn bào mòn vạn vật. Giữa màn trắng xóa mịt mờ ấy, một bóng hình thanh mảnh lặng lẽ bước đi, tà áo trắng thêu chỉ bạc lướt nhẹ trên mặt tuyết mà không để lại lấy một dấu chân. Tạ Tĩnh Vi cầm chiếc ô giấy dầu màu thiên thanh, dáng vẻ nàng đơn độc nhưng cao ngạo như nhành mận trắng nở muộn giữa trời đông. Đôi đồng tử của nàng nhạt nhòa như sương khói, tĩnh lặng đến mức dường như cả thế gian này không có thứ gì đủ sức làm xao động tâm băng. Nàng vốn là người tu luyện đạo vô tình, tâm đã chết, tình đã lặng từ lâu.
Dưới gốc cây lê cổ thụ chỉ còn lại những cành khô gầy guộc, một bóng nhỏ màu đen lạc lõng nằm co quắp. Đó là một đứa trẻ tầm mười tuổi, y phục rách nát đến mức không còn nhìn ra màu sắc ban đầu, da thịt tím tái vì cái lạnh thấu xương. Thế nhưng, giữa lúc ranh giới sinh tử mong manh nhất, đôi bàn tay gầy gò của nó vẫn không ngừng cào cấu vào mặt đất đóng băng, từng móng chân móng tay đều bật máu, bám chặt lấy sự sống một cách điên cuồng.
Tạ Tĩnh Vi dừng bước. Chiếc ô giấy dầu khẽ nghiêng, che khuất tầm nhìn của nàng khỏi bầu trời xám xịt. Đứa trẻ khó khăn ngẩng đầu lên, hơi thở đứt quãng phả ra làn khói trắng mỏng manh. Trái với lẽ thường, nó không hề tỏ ra run sợ trước uy áp của vị tông chủ cao cao tại thượng, mà lại dùng đôi mắt đen thẳm, rực cháy một sự khao khát sống đến vặn vẹo để nhìn nàng.
Tạ Tĩnh Vi nhàn nhạt cất lời, giọng nói thanh lãnh như tiếng ngọc chạm nhau: "Vân Sương chỉ nhận người có duyên, không nhận người sắp chết. Con cầu điều gì?"
Đứa trẻ mím chặt môi, máu từ kẽ răng rỉ ra, giọng nói thều thào nhưng đanh thép vang lên: "Cầu sống... để kẻ khác phải chết."
Bàn chân đang định rời đi của Tạ Tĩnh Vi khựng lại. Một đứa trẻ mang theo sát niệm nặng nề như vậy vốn là điều đại kỵ của chính đạo, là mầm mống của tai họa. Thế nhưng, nhìn vào ánh mắt quật cường đến mức cực đoan kia, trái tim vốn đã đóng băng của nàng bỗng dâng lên một tia gợn sóng kỳ lạ. Nàng thấy mình trong sự cô độc ấy, thấy một linh hồn đang gào thét vì bị cả thế gian ruồng bỏ.
Nàng hạ thấp chiếc ô, che đi những bông tuyết đang tàn nhẫn vùi lấp thân thể gầy gò của nó. Lần đầu tiên trong đời, đôi bàn tay chưa từng vương bụi trần của Tạ Tĩnh Vi đưa ra, nắm lấy bàn tay nhỏ bé bẩn thỉu và lạnh ngắt của đứa trẻ. Một luồng linh lực ấm áp từ lòng bàn tay nàng chậm rãi truyền sang, khiến đứa trẻ run rẩy dữ dội. Đó là lần đầu tiên nó biết thế nào là "hơi ấm", một thứ cảm giác xa xỉ khiến người ta vừa khao khát vừa sợ hãi.
Trong cơn mê sảng vì hơi ấm đột ngột, đứa trẻ lầm bầm: "Thần tiên... người là thần tiên đến đón con sao?"
Tạ Tĩnh Vi không nhìn nó, đôi mắt hướng về phía xa xăm của đỉnh núi: "Ta không phải thần tiên. Từ nay về sau, ta là Sư phụ của con. Ta cho con họ Tiêu, tên một chữ Lăng. Lăng trong tuyết trắng, ngạo nghễ với thế gian."
Nàng cúi xuống, nâng đứa trẻ vào lòng. Trong cơn hôn mê, Tiêu Lăng dường như tìm thấy điểm tựa duy nhất của cuộc đời mình, đôi tay gầy gò siết chặt lấy chéo áo trắng của nàng, chặt đến mức khớp xương trắng bệch, như thể chỉ cần buông ra, hơi ấm này sẽ tan biến vào hư không.
Tạ Tĩnh Vi xoay người, bóng dáng hai thầy trò khuất dần sau màn tuyết dày đặc. Dấu chân nàng bắt đầu in sâu trên nền tuyết trắng, từng bước, từng bước, như thể định mệnh đang bắt đầu khắc những nét bút đầu tiên lên một tấn bi kịch kéo dài suốt nhiều năm về sau. Tuyết vẫn rơi, âm thầm chôn vùi quá khứ của một cô nhi, nhưng lại nhen nhóm lên một loại chấp niệm điên cuồng bên dưới lớp băng lạnh lẽo.