MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính ĐạoChương 2

Sư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính Đạo

Chương 2

855 từ · ~5 phút đọc

Mười năm thấm thoắt trôi qua như một giấc mộng dài trên đỉnh Vân Sương. Cậu bé gầy gò nằm co quắp dưới gốc lê năm ấy giờ đã trở thành một thiếu niên tuấn tú, khí chất trầm mặc nhưng sắc sảo như thanh kiếm vừa ra khỏi vỏ. Tiêu Lăng vẫn luôn là người thức dậy sớm nhất để quét dọn tuyết rơi trước linh điện, chỉ để khi Tạ Tĩnh Vi bước ra, thứ nàng nhìn thấy đầu tiên luôn là một lối đi sạch sẽ và bóng dáng trung thành của hắn.

Mười năm, Tiêu Lăng chưa bao giờ gọi nàng bằng gì khác ngoài hai tiếng "Sư phụ" đầy tôn kính. Thế nhưng, đằng sau sự cung kính ấy, một hạt mầm đen tối đã âm thầm bám rễ sâu vào tâm khảm. Hắn không chỉ muốn là đồ đệ của nàng; hắn muốn là hơi thở, là cái bóng, là thứ duy nhất tồn tại trong thế giới thanh tịnh của nàng.

Sáng hôm ấy, đỉnh Vân Sương vốn vắng lặng bỗng đón tiếp một vị khách không mời. Đó là Lục trưởng lão của chính đạo, người dẫn theo một đồ đệ trẻ tuổi đến để bàn thảo về việc trấn áp Ma giới.

Tạ Tĩnh Vi ngồi sau bức rèm lụa mỏng, giọng nói vẫn thanh lãnh như xưa: "Lục trưởng lão đường xa vất vả, Vân Sương không có trà ngon, chỉ có nước tuyết pha trà, mong ngài không chê."

Vị đồ đệ đi cùng Lục trưởng lão nhìn trân trân vào bóng hình mờ ảo sau bức rèm, đôi mắt lộ rõ vẻ sùng bái và si mê trước vị tông chủ danh tiếng lẫy lừng. Hắn ta tiến lên một bước, cung kính dâng lên một hộp ngọc: "Tạ tông chủ, đây là đóa Tuyết Liên ngàn năm vạn khó khăn lắm vãn bối mới hái được, chỉ có vẻ đẹp thanh cao của người mới xứng với nó."

Bàn tay đang pha trà của Tiêu Lăng khựng lại. Một luồng sát khí cực mỏng lướt qua đáy mắt hắn nhanh đến mức không ai kịp nhận ra. Hắn chậm rãi tiến lên, không đợi Sư phụ lên tiếng, đã tự ý đưa tay nhận lấy hộp ngọc.

"Đồ quý thế này, để vãn bối cầm giúp Sư phụ là được." Giọng Tiêu Lăng trầm thấp, đôi mắt hắn nhìn thẳng vào vị đồ đệ kia, mang theo một sự áp chế vô hình khiến người kia bỗng thấy lạnh sống lưng, như thể vừa bị một loài dã thú nhắm vào cổ họng.

Tạ Tĩnh Vi khẽ nhíu mày nhưng không trách phạt, chỉ nhẹ nhàng nói: "Lăng nhi, đưa trà cho khách."

Tiêu Lăng vâng lời, nhưng khi cúi người dâng trà cho vị đồ đệ trẻ tuổi, hắn cố tình để đầu ngón tay chạm vào chén sứ nóng bỏng. Một tia linh lực nhỏ xíu từ tay hắn truyền vào khiến chén trà đột ngột nứt vỡ, nước trà nóng hổi bắn lên y phục của vị khách nọ.

"Thật xin lỗi, ta lóng ngóng tay chân." Tiêu Lăng thản nhiên nói, nhưng đôi mắt hắn lại đầy vẻ giễu cợt.

Sau khi tiễn khách ra về, không gian trở lại vẻ tĩnh mịch vốn có. Tạ Tĩnh Vi đứng bên cửa sổ, nhìn bóng lưng Tiêu Lăng đang lặng lẽ thu dọn mảnh vỡ. Nàng bỗng cất tiếng: "Lăng nhi, con hôm nay có vẻ không vui?"

Tiêu Lăng dừng tay, hắn quay lại, quỳ sụp dưới chân nàng, đầu tựa vào gấu áo trắng tinh khôi mà hắn đã từng bám lấy mười năm trước.

"Sư phụ, người không cần những thứ Tuyết Liên tầm thường đó. Vân Sương chỉ nên có người và con." Giọng hắn có chút khàn đặc, mang theo sự cầu khẩn nhưng cũng đầy chiếm đoạt.

Tạ Tĩnh Vi thở dài, đưa bàn tay thon dài vuốt nhẹ lên mái tóc đen của hắn: "Con đa nghi quá rồi. Con là đồ đệ duy nhất của ta, ai có thể thay thế được?"

Tiêu Lăng không ngẩng đầu lên, nhưng đôi môi hắn khẽ nhếch thành một nụ cười vặn vẹo. Hắn siết chặt nắm tay, cảm nhận mùi hương hoa lê thanh khiết tỏa ra từ người nàng. Hắn không sợ kẻ khác thay thế mình, hắn chỉ sợ nàng nhìn thấy vẻ đẹp của thế giới bên ngoài mà nhận ra rằng, vị đồ đệ này thực chất là một con quỷ đang muốn giam cầm nàng trong bóng tối của riêng mình.

"Phải... không ai có thể thay thế con." Hắn thì thầm, lời nói tan biến vào tiếng gió tuyết gào thét bên ngoài cửa sổ. "Và cũng không ai có quyền được chạm vào người, dù chỉ là một ánh nhìn."

Đêm đó, Tiêu Lăng không tu luyện. Hắn ngồi trong phòng, dùng một con dao nhỏ tỉ mỉ khắc hình bóng Tạ Tĩnh Vi lên một miếng gỗ mục. Từng nét dao như muốn khảm sâu nàng vào sinh mạng, một sự chiếm hữu thầm lặng nhưng cuồng nhiệt bắt đầu vượt ra khỏi tầm kiểm soát của đạo đức sư đồ.