Gió đêm rít qua khe cửa, mang theo cái lạnh thấu xương của đỉnh Vân Sương, nhưng chẳng thấm tháp gì so với sự giá lạnh đang lan tỏa trong lồng ngực Tiêu Lăng. Hắn đứng lặng im trong bóng tối của hành lang, hơi thở nén lại đến mức lồng ngực đau nhức. Qua khe cửa khép hờ của chính điện, hắn nghe thấy tiếng Sư phụ đang đàm đạo cùng vị Trưởng lão cai quản việc rèn luyện của môn phái.
"Tiêu Lăng thiên tư thông minh, nhưng tâm tính quá mức chấp nhất vào đỉnh Vân Sương này. Như vậy không tốt cho việc tu hành." Giọng Tạ Tĩnh Vi vẫn bình thản như mặt nước hồ mùa đông. "Ta định sau lễ trưởng thành, sẽ đưa nó xuống núi, tham gia vào kỳ rèn luyện tại trấn Ải Nhạn, sau đó... có lẽ nên để nó lập gia thất, bén rễ ở nhân gian."
Vị Trưởng lão gật đầu tán thành: "Tông chủ nhìn xa trông rộng. Đứa trẻ đó dính lấy người quá chặt, nếu không tách ra, sợ rằng tâm ma sẽ nảy sinh."
Rầm!
Một tiếng động cực nhỏ vang lên bên ngoài, nhưng với thính lực của Tạ Tĩnh Vi, nó chẳng khác nào tiếng sấm. Nàng khẽ nhíu mày, phất tay một cái, cánh cửa gỗ bật mở. Thế nhưng, ngoài hành lang chỉ còn lại những bông tuyết bị gió cuốn vào, trống rỗng không một bóng người.
Tiêu Lăng đã chạy. Hắn chạy như điên dại về phía rừng lê trắng phía sau núi. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, hơi thở dồn dập như một con thú bị dồn vào đường cùng.
"Xuống núi? Lập gia thất? Bén rễ ở nhân gian?"
Hắn lặp lại những từ đó với một giọng điệu nghẹn ứa, cay đắng. Hắn đã dành mười năm để biến mình thành hơi thở của nàng, để hơi ấm của nàng thấm vào từng thớ thịt, vậy mà nàng lại muốn đẩy hắn đi? Nàng muốn hắn thuộc về một nữ nhân tầm thường nào đó ở nhân gian, muốn hắn rời xa mùi hương hoa lê trên người nàng sao?
"Sư phụ... người thật tàn nhẫn." Tiêu Lăng gầm lên một tiếng đau đớn, nắm đấm đập mạnh vào thân cây lê cổ thụ khiến những cánh hoa trắng rụng xuống lả tả như một trận mưa tang tóc.
Sự cung kính mười năm qua, sự kìm nén trong từng ánh mắt, lúc này đây hoàn toàn đổ vỡ. Một luồng khí đen nhàn nhạt bắt đầu cuộn xoáy quanh đầu ngón tay hắn – dấu hiệu của ma khí vốn đã bị nàng dùng linh lực trấn áp từ nhỏ. Khi tình yêu bị đẩy đến bước đường cùng, nó không tan biến, mà hóa thành một con quỷ dữ.
Sáng hôm sau, Tiêu Lăng xuất hiện trước mặt Tạ Tĩnh Vi với vẻ mặt điềm tĩnh đến lạ thường. Hắn vẫn dâng trà, vẫn cung kính quỳ lạy, nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy trong đáy mắt hắn không còn sự ấm áp của một đồ đệ, mà là sự âm u của một kẻ đang tính toán chuyện đại nghịch bất đạo.
Tạ Tĩnh Vi nhìn hắn, nhẹ nhàng bảo: "Lăng nhi, tháng sau là lễ trưởng thành của con. Ta đã chuẩn bị cho con một thanh kiếm tốt, sau đó con sẽ..."
"Sư phụ." Tiêu Lăng đột ngột ngắt lời nàng. Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt thanh lãnh kia, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo: "Con sẽ không đi đâu cả. Người nhặt con về, người cho con sự sống, thì sinh mạng này chỉ có thể tiêu hao trên đỉnh Vân Sương này thôi."
Tạ Tĩnh Vi ngẩn người, cảm thấy đứa đồ đệ trước mặt bỗng trở nên vô cùng xa lạ. Nàng định lên tiếng trách mắng, nhưng Tiêu Lăng đã tiến lại gần hơn, một khoảng cách vượt quá giới hạn sư đồ. Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng cài một nhành hoa lê khô vào mái tóc của nàng, thì thầm bằng giọng nói khàn đặc:
"Người muốn con xuống núi để nhìn những nữ nhân khác sao? Đáng tiếc thật... mắt của con đã lỡ chứa đầy hình bóng của người rồi, không chứa thêm được ai khác đâu."
Tạ Tĩnh Vi lùi lại một bước, sắc mặt trắng bệch: "Tiêu Lăng! Con biết mình đang nói gì không?"
"Con biết." Tiêu Lăng cúi thấp người, kề sát tai nàng, hơi thở nóng hổi phả lên làn da cổ nhạy cảm của nàng: "Con còn biết rõ hơn ai hết... Sư phụ của con, thực ra cũng rất sợ cô độc. Vậy nên, con sẽ ở lại đây, mãi mãi làm người bạn đời duy nhất của người. Dù người có muốn... hay không."
Dứt lời, hắn quay lưng bước đi, để lại Tạ Tĩnh Vi đứng lặng giữa điện thờ lạnh lẽo. Lần đầu tiên sau mười năm, nàng cảm thấy một nỗi sợ hãi từ tận xương tủy dâng lên. Đứa trẻ nàng nuôi nấng, dường như đã biến thành một xiềng xích, đang từ từ thắt chặt lấy cổ họng nàng.