MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính ĐạoChương 4

Sư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính Đạo

Chương 4

996 từ · ~5 phút đọc

Đỉnh Vân Sương những ngày này nhộn nhịp lạ thường. Đại hội Tiên môn mười năm một thuở được tổ chức ngay tại chân núi, là nơi các thiên tài trẻ tuổi khắp nơi đổ về so tài. Thế nhưng, không khí náo nhiệt ấy không len lỏi được vào sự trầm mặc đáng sợ trên đỉnh núi. Kể từ buổi trò chuyện hôm ấy, mối quan hệ giữa Tạ Tĩnh Vi và Tiêu Lăng đã rơi vào một trạng thái giằng co đầy căng thẳng.

Tạ Tĩnh Vi ngồi trên đài cao, phía sau là rèm che ngăn cách với hàng ngàn ánh mắt hiếu kỳ phía dưới. Nàng cảm nhận được một ánh nhìn nóng rực như lửa đốt ngay sau lưng mình. Tiêu Lăng đứng đó, thanh kiếm trong tay siết chặt, đôi mắt hắn không hề nhìn xuống võ đài, mà chỉ dán chặt vào gáy của sư phụ, nơi làn da trắng ngần ẩn hiện sau làn tóc mây.

Dưới võ đài, một nam tử trẻ tuổi thuộc phái Thiên Kiếm vừa giành chiến thắng tuyệt đối. Hắn ta khí vũ hiên ngang, đứng giữa sân đấu, bất ngờ hướng về phía đài cao của Tạ Tĩnh Vi mà chắp tay, giọng nói vang dội khắp bốn phía:

"Vãn bối nghe danh Tạ tông chủ là đệ nhất mỹ nhân giới tu tiên, tâm băng khiết tựa tuyết đầu mùa. Hôm nay may mắn giành hạng nhất, không cầu linh dược, chỉ cầu được diện kiến dung nhan Tông chủ, cùng người đàm đạo một chén trà!"

Cả quảng trường ồ lên. Lời cầu thỉnh này có phần đường đột, nhưng cũng là mong ước của bao kẻ đang ngồi đây.

Tạ Tĩnh Vi chưa kịp lên tiếng khước từ, nàng đã cảm nhận được luồng không khí xung quanh mình đột ngột hạ xuống độ âm. Một bóng đen lướt qua rèm lụa, Tiêu Lăng chậm rãi bước ra trước sự ngỡ ngàng của vạn người. Hắn đứng trên mép đài cao, cúi nhìn kẻ phía dưới bằng đôi mắt chứa đầy sự khinh miệt và sát ý.

"Muốn diện kiến Sư phụ ta?" Tiêu Lăng khẽ cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt. "Ngươi thắng được những kẻ tầm thường dưới kia liền tưởng mình đã đủ tư cách? Muốn đàm đạo cùng người, trước hết phải bước qua được thanh kiếm của ta."

"Tiêu Lăng, lui xuống!" Tạ Tĩnh Vi khẽ quát, giọng nói mang theo sự cảnh cáo.

Thế nhưng Tiêu Lăng không lùi. Hắn quay đầu lại, nhìn nàng bằng một ánh mắt vừa đau đớn vừa cố chấp: "Sư phụ, người thanh cao như trăng trên trời, không nên để những bụi bặm này vấy bẩn. Đồ nhi sẽ giúp người dọn dẹp sạch sẽ."

Chưa dứt lời, bóng hắn đã như một tia chớp đen lao xuống võ đài. Cuộc chiến không hề giống một trận giao hữu, mà giống như một cuộc tàn sát đơn phương. Tiêu Lăng ra chiêu tàn nhẫn, mỗi đường kiếm đều nhắm vào những vị trí hiểm yếu nhưng không kết liễu ngay, mà như đang mèo vờn chuột, bắt đối phương phải chịu đựng sự nhục nhã đau đớn.

Kẻ kia sợ hãi lùi lại, nhưng Tiêu Lăng đã áp sát, thanh kiếm kề sát cổ họng hắn, giọng nói thấp đến mức chỉ hai người nghe thấy: "Ngươi vừa dùng đôi mắt nào để nhìn nàng? Đôi mắt này sao? Hay là ý nghĩ dơ bẩn trong đầu ngươi?"

Phập!

Một đường kiếm lướt qua, không lấy mạng nhưng lại khiến kẻ kia hét lên thảm thiết, hai dòng máu chảy dài từ hốc mắt. Cả quảng trường chấn kinh.

"Tiêu Lăng! Dừng tay!" Tạ Tĩnh Vi từ trên đài cao phi thân xuống, dải lụa trắng từ tay nàng quấn chặt lấy cánh tay đang cầm kiếm của hắn.

Tiêu Lăng khựng lại, hắn nhìn dải lụa trắng đang siết chặt tay mình, rồi nhìn sang khuôn mặt đang giận dữ của sư phụ. Hắn không hề tỏ ra hối lỗi, ngược lại còn cười một cách điên dại: "Sư phụ, người vì một kẻ xa lạ mà đối đầu với đồ nhi sao? Hắn muốn nhìn người, hắn muốn chạm vào người... con chỉ đang bảo vệ người mà thôi!"

Tạ Tĩnh Vi run rẩy vì tức giận: "Con đã nhập ma rồi! Đây không phải bảo vệ, đây là tội ác!"

Tiêu Lăng thu kiếm, hắn bước đến gần nàng bất chấp dải lụa đang siết máu chảy ra từ cổ tay mình. Hắn nắm lấy dải lụa, kéo mạnh một cái khiến Tạ Tĩnh Vi mất đà ngã vào lòng hắn. Trước mặt hàng ngàn người đang sững sờ, hắn cúi xuống, giọng nói trầm đục vang bên tai nàng:

"Nếu bảo vệ người là nhập ma, vậy con nguyện làm ma đầu vạn kiếp không siêu sinh. Sư phụ, người nhìn cho rõ, từ nay về sau kẻ nào dám có ý đồ với người, kết cục của hắn sẽ còn thê thảm hơn thế này gấp trăm lần."

Tạ Tĩnh Vi nhìn vào đôi mắt đỏ vẩn đục của đồ đệ mình, nàng nhận ra điều mình lo sợ nhất đã đến. Đứa trẻ nàng cứu mạng năm xưa, giờ đây không còn muốn sự dạy dỗ của nàng nữa. Hắn muốn một lồng giam, và nàng chính là con chim duy nhất hắn muốn nhốt vào trong đó.

Đại hội Tiên môn kết thúc trong hỗn loạn, nhưng bóng tối thật sự chỉ mới bắt đầu bao trùm lên đỉnh Vân Sương. Đêm đó, Tiêu Lăng không quỳ sám hối trước cửa điện như mọi khi. Hắn đứng ở chân núi, nhìn lên đỉnh núi mờ ảo trong mây, bàn tay xoa nhẹ vết thương do dải lụa của nàng để lại, khẽ liếm môi: "Sư phụ, người bắt đầu sợ con rồi sao? Tốt lắm... hãy cứ sợ đi, rồi người sẽ thấy, ngoài con ra, thế gian này không còn ai dám yêu người nữa."