Sau thảm kịch tại Đại hội Tiên môn, đỉnh Vân Sương bị bao phủ bởi một bầu không khí ngột ngạt đến cực điểm. Tạ Tĩnh Vi ngồi trong tĩnh thất, trước mặt là hũ tro cốt của tổ sư và thanh kiếm "Băng Phách" đang run rẩy phát ra những tiếng kêu oán thán. Nàng biết, mình không thể dung túng thêm nữa. Tiêu Lăng không chỉ hắc hóa, mà tâm ma của hắn đã mọc rễ, hút lấy dưỡng chất từ chính sự bao dung bấy lâu nay của nàng.
Nàng quyết định sử dụng "Cửu Thiên Trấn Ma Trận" – một trận pháp cổ xưa có thể tẩy tịnh ma khí nhưng cái giá phải trả là người bị trấn áp sẽ phải chịu nỗi đau như bị lóc xương xẻ thịt, linh lực hoàn toàn bị phong bế trong bảy bảy bốn chín ngày.
"Lăng nhi, vào đi." Giọng nàng vọng ra, lạnh lẽo và xa xăm như vọng về từ cõi hư vô.
Tiêu Lăng bước vào, trên người vẫn còn vương mùi máu tanh nồng của trận chiến hôm qua. Hắn nhìn thấy trận pháp đã giăng sẵn dưới sàn, nhìn thấy ánh mắt kiên định của sư phụ, nhưng trên mặt không hề có lấy một tia sợ hãi. Hắn thản nhiên bước vào tâm trận, quỳ xuống, đôi mắt đen thẳm xoáy sâu vào gương mặt nàng.
"Sư phụ muốn phế bỏ công lực của con, hay là muốn lấy mạng con?"
Tạ Tĩnh Vi nhắm mắt, bàn tay kết ấn run rẩy: "Ta muốn cứu con. Nếu không trừ bỏ ma tính này, con sẽ sớm bị nó nuốt chửng."
"Cứu con?" Tiêu Lăng bật cười, tiếng cười khản đặc vang vọng trong tĩnh thất u tối. "Người cứu con là để trả con về với chính đạo, để người có thể thanh thản đẩy con xuống núi, gả cho một ai đó sao? Sư phụ, người vẫn không hiểu... Ma tính của con chính là người. Người không giết được chính mình, thì vĩnh viễn không trừ được ma trong con."
"Câm miệng! Khai trận!" Tạ Tĩnh Vi quát lớn.
Ánh sáng vàng kim từ trận pháp bùng lên, những sợi xích linh lực từ bốn phương tám hướng lao đến, xuyên qua bả vai và cổ chân Tiêu Lăng, khóa chặt hắn vào cột đá. Tiếng xương cốt gãy vụn vang lên khô khốc. Tiêu Lăng nghiến răng đến bật máu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng nhưng hắn không hề rên rỉ một lời.
Hắn chỉ nhìn nàng. Ánh mắt ấy như một loại độc dược, vừa oán hận, vừa chứa chan một tình yêu điên dại.
"Đau không?" Tạ Tĩnh Vi run giọng hỏi, nước mắt nàng không tự chủ được mà lăn dài trên má.
Nhìn thấy giọt nước mắt của nàng, Tiêu Lăng bỗng cười. Hắn liếm vệt máu trên môi, giọng nói thì thầm đầy ma mị: "Đau chứ... nhưng nhìn thấy người khóc vì con, con lại thấy rất hạnh phúc. Sư phụ, người xem, người cũng có tâm, người cũng biết đau vì con mà?"
Trận pháp càng lúc càng mạnh, linh lực trong người Tiêu Lăng bị ép đến mức tột cùng. Thế nhưng, một sự kiện ngoài ý muốn đã xảy ra. Thay vì bị tẩy tịnh, dòng máu ma tộc trong người hắn khi gặp áp lực cực hạn đã hoàn toàn thức tỉnh. Khí đen từ cơ thể hắn tuôn ra như thác lũ, nuốt chửng lấy ánh sáng vàng kim của trận pháp.
Bùm!
Một tiếng nổ lớn chấn động cả đỉnh núi. Trận pháp vỡ tan, Tạ Tĩnh Vi bị phản phệ văng ngược về phía sau, ngực nhói đau, một ngụm máu tươi phun ra, nhuộm đỏ mảng áo trắng tinh khôi.
Trong làn khói bụi mờ mịt, Tiêu Lăng chậm rãi bước ra. Những sợi xích linh lực vẫn còn găm trên người hắn, nhưng chúng đã chuyển sang màu đen kịt. Đôi mắt hắn giờ đây không còn màu đen truyền thống mà rực lên sắc đỏ của máu. Hắn tiến đến bên cạnh Tạ Tĩnh Vi, người lúc này đang yếu ớt không thể cử động vì linh lực bị tổn hại nghiêm trọng.
Hắn quỳ xuống, nhưng không phải để lạy lục, mà là để bao trùm lấy nàng. Tiêu Lăng đưa tay vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của sư phụ, ngón tay cái quệt đi vết máu trên môi nàng rồi đưa lên miệng nếm thử.
"Sư phụ, người đã cố gắng hết sức để đẩy con đi rồi..." Hắn cúi xuống, môi kề sát môi nàng, khoảng cách chỉ còn trong gang tấc. "Bây giờ, đến lượt con. Đỉnh Vân Sương này quá rộng lớn, người đi lại chắc sẽ mệt lắm. Từ nay về sau, hãy để con giấu người ở một nơi... mà chỉ có mình con tìm thấy."
Tạ Tĩnh Vi nhìn vào đôi mắt đỏ rực ấy, cảm thấy một nỗi tuyệt vọng chưa từng có. Nàng muốn gọi tên hắn, nhưng bàn tay hắn đã thô bạo bịt lấy miệng nàng, đồng thời một đạo hôn mê chú giáng xuống.
Trước khi chìm vào bóng tối, nàng nghe thấy lời tuyên cáo cuối cùng của đứa đồ đệ mình từng hết lòng sủng ái:
"Người từng nhặt con về từ trong tuyết trắng. Giờ đây, con sẽ nhốt người vào trong bóng tối của con. Chúng ta hòa nhau, Sư phụ ạ."
Đêm đó, Tiêu Lăng bế ngang thân hình mảnh mai của Tạ Tĩnh Vi, bước vào mật thất sâu nhất dưới lòng đất của đỉnh Vân Sương. Cánh cửa đá nặng nề khép lại, cắt đứt hoàn toàn ánh sáng của nhân gian. Sư đồ luyến, giờ đây chính thức biến thành một lồng giam không lối thoát.