MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính ĐạoChương 6

Sư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính Đạo

Chương 6

866 từ · ~5 phút đọc

Ánh sáng duy nhất trong căn phòng đến từ những viên dạ minh châu gắn trên vách đá, tỏa ra thứ ánh sáng xanh xao, lạnh lẽo như dưới đáy sâu của biển cả. Tạ Tĩnh Vi cử động ngón tay, cảm giác đầu tiên ập đến không phải là nỗi đau từ vết thương bị phản phệ, mà là sự nặng nề đến tê dại ở cổ chân.

Nàng mở mắt, cố gắng ngồi dậy nhưng hơi lạnh từ mặt giường ngọc hàn băng thấm vào da thịt khiến nàng rùng mình. Một tiếng "leng keng" khô khốc vang lên. Tạ Tĩnh Vi bàng hoàng nhìn xuống. Cổ chân trắng ngần của nàng giờ đây bị khóa chặt bởi một vòng xích bằng huyền thiết đen bóng, sợi xích kéo dài rồi mất hút vào bóng tối nơi góc tường.

"Sư phụ tỉnh rồi sao? Con đã canh chừng người suốt hai canh giờ đấy."

Giọng nói của Tiêu Lăng vang lên từ phía sau rèm lụa mỏng. Hắn bước ra, tay bưng một bát thuốc bốc khói nghi ngút. Hắn không còn mặc bộ đồng phục môn phái màu xanh nhạt nữa, mà thay vào đó là một trường bào màu đen thêu chỉ đỏ rực rỡ như máu. Khí chất thiếu niên ngày nào đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại sự âm trầm, áp bức của một kẻ nắm quyền sinh sát trong tay.

Tạ Tĩnh Vi nhìn sợi xích, rồi nhìn hắn, giọng nàng run rẩy vì uất nghẹn: "Tiêu Lăng... con dám đối xử với ta như thế này?"

Tiêu Lăng đặt bát thuốc xuống cạnh giường, hắn ngồi xuống mép giường, thản nhiên nắm lấy bàn tay đang run rẩy của nàng. Hắn dùng khăn ấm, tỉ mỉ lau sạch từng kẽ ngón tay cho nàng, cử động nhẹ nhàng như đang nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ.

"Con đâu có đối xử tệ với người?" Tiêu Lăng ngẩng đầu, nụ cười trên môi hắn dịu dàng đến đáng sợ. "Huyền thiết này là loại tốt nhất, con đã mài nhẵn các cạnh để không làm xước da người. Nơi này linh khí dồi dào, lại yên tĩnh, không ai đến quấy rầy, không có những kẻ phàm phu tục tử đến dâng hoa cầu kiến. Sư phụ, từ nay người chỉ cần nhìn một mình con là đủ rồi."

"Con là đồ đệ của ta! Con đang phạm phải đại tội luân thường đạo lý!" Tạ Tĩnh Vi vùng vẫy, nhưng sợi xích kia dường như có linh tính, nó tự động thắt chặt lại khi nàng có ý định phản kháng, phong tỏa hoàn toàn chút linh lực ít ỏi còn sót lại trong cơ thể nàng.

Tiêu Lăng bỗng nhiên siết chặt tay, kéo nàng sát về phía mình. Hắn vùi đầu vào hõm cổ nàng, tham lam hít hà mùi hương hoa lê quen thuộc, giọng nói trở nên khàn đặc:

"Luân thường? Đạo lý? Lúc con quỳ dưới mưa tuyết suýt chết, đạo lý ở đâu? Lúc người định đẩy con cho một nữ nhân khác, đạo lý ở đâu? Sư phụ, người dạy con tu đạo, nhưng lại không dạy con phải làm sao khi trái tim con chỉ muốn xé nát bất cứ kẻ nào chạm vào người."

Hắn buông nàng ra, bưng bát thuốc lên, múc một thìa rồi đưa đến bên môi nàng: "Nào, uống đi. Thuốc này giúp người phục hồi kinh mạch, nhưng cũng sẽ giúp người... ngoan ngoãn hơn một chút."

Tạ Tĩnh Vi mím chặt môi, ánh mắt đầy sự căm phẫn. Tiêu Lăng không hề tức giận, hắn kiên nhẫn cầm thìa thuốc, ánh mắt đỏ rực nhìn nàng không rời:

"Nếu người không tự uống, con sẽ dùng cách khác để mớm cho người. Sư phụ, người không muốn chúng ta phải thân mật theo cách đó ngay lúc này chứ?"

Sự đe dọa trắng trợn trong lời nói của hắn khiến Tạ Tĩnh Vi lạnh toát sống lưng. Nàng nhìn thấy sự điên cuồng không thể cứu vãn trong mắt hắn. Cuối cùng, nàng đành nhắm mắt, nuốt xuống thìa thuốc đắng chát.

Tiêu Lăng hài lòng nhìn nàng uống hết bát thuốc. Hắn vươn ngón tay cái, nhẹ nhàng quẹt đi giọt thuốc còn sót lại trên khóe môi nàng, rồi bất ngờ đặt lên đó một nụ hôn phớt qua. Tạ Tĩnh Vi sững sờ, cả người cứng đờ như hóa đá.

"Ngoan lắm." Tiêu Lăng thì thầm, hắn đứng dậy, kéo chăn đắp lại cho nàng. "Người cứ ngủ đi. Con sẽ đi xử lý những kẻ ngoài kia. Từ hôm nay, đỉnh Vân Sương sẽ có lệnh cấm túc vĩnh viễn. Không có lệnh của con, một con ruồi cũng không được bay vào."

Khi bóng lưng đen kịt của hắn khuất sau cánh cửa đá, Tạ Tĩnh Vi mới bật khóc. Tiếng khóc nghẹn ngào hòa cùng tiếng xích sắt va chạm lạnh lẽo. Nàng nhận ra, mình không chỉ bị giam cầm về thể xác. Cái lồng giam này được xây dựng bằng mười năm chấp niệm của Tiêu Lăng, và nó sẽ không bao giờ mở ra cho đến khi một trong hai người tan biến thành tro bụi.