MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính ĐạoChương 7

Sư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính Đạo

Chương 7

938 từ · ~5 phút đọc

Tiếng cửa đá khép lại nặng nề, trả lại cho mật thất một sự tĩnh lặng đến gai người. Tạ Tĩnh Vi nằm trên giường ngọc, đôi mắt vô hồn nhìn lên trần đá. Nàng có thể nghe thấy tiếng gió tuyết gào thét xa xăm từ phía trên đỉnh núi, nhưng giờ đây, thế giới rực rỡ bên ngoài đã trở thành một ký ức xa vời.

Trong khi đó, tại chính điện của phái Vân Sương, không khí căng thẳng bao trùm. Ba vị trưởng lão và nhóm môn sinh ưu tú nhất đang đứng ngồi không yên. Đã ba ngày trôi qua kể từ sau biến cố tại Đại hội Tiên môn, Tông chủ không hề lộ diện.

"Tiêu sư huynh, Sư phụ rốt cuộc đang ở đâu? Tại sao người lại ra lệnh cấm túc toàn bộ đỉnh núi?" Một vị môn sinh trẻ tuổi, vốn là đồ đệ ngoại môn thường xuyên được Tạ Tĩnh Vi chỉ dạy, tiến lên phía trước chất vấn.

Tiêu Lăng ngồi trên vị trí vốn thuộc về Sư phụ hắn, tay lười biếng xoay nhẹ một chén trà sứ trắng. Hắn không ngẩng đầu, giọng điệu hờ hững: "Sư phụ vì trấn áp ma tính cho ta mà bị phản phệ, hiện đang bế quan trị thương ở mật thất sâu nhất. Người đã giao lại quyền quản lý môn phái cho ta. Ai có ý kiến gì sao?"

"Bế quan? Nhưng ít nhất cũng phải để chúng ta vào thỉnh an!" Vị môn sinh nọ không cam tâm, định bước tới gần hơn. "Hơn nữa, ta thấy thái độ của huynh rất lạ. Ánh mắt huynh..."

Chữ "ma quái" chưa kịp thốt ra khỏi miệng, một luồng hắc khí cực nhanh đã quấn chặt lấy cổ họng hắn. Tiêu Lăng nhẹ nhàng đặt chén trà xuống, đôi mắt đỏ rực ngước lên, sát khí tỏa ra khiến cả sảnh đường như rơi vào hầm băng.

"Ta nói... người đang bế quan." Tiêu Lăng đứng dậy, bước từng bước chậm rãi về phía vị đồ đệ kia. "Kẻ nào dám làm phiền sự thanh tịnh của người, chính là muốn người chết. Mà kẻ muốn người chết... thì không nên sống trên đời này nữa."

Rắc! Một tiếng động kinh người vang lên. Vị môn sinh kia chưa kịp hét lên một tiếng đã ngã gục, hơi thở tắt lịm. Cả sảnh đường kinh hoàng lùi lại. Các vị trưởng lão phẫn nộ rút kiếm, nhưng họ bàng hoàng nhận ra linh lực trong người mình đang bị một loại trận pháp lạ lẫm hút cạn.

"Tiêu Lăng! Ngươi... ngươi đã làm gì?" Lục trưởng lão run rẩy chỉ tay.

"Ta chỉ đang dọn dẹp những thứ rác rưởi ngăn cản ta bảo vệ người mà thôi." Tiêu Lăng cười lạnh, tà áo đen tung bay. Hắn phất tay, một nhóm thủ hạ đeo mặt nạ đen – những kẻ thuộc Ma giới mà hắn đã bí mật thu phục trong ba năm qua – tràn vào từ bốn phía. "Kẻ nào phục tùng, sống. Kẻ nào nghi ngờ, chết."

Cuộc thanh trừng diễn ra âm thầm nhưng tàn khốc. Máu thấm vào lớp tuyết trắng trước linh điện, rồi nhanh chóng bị những trận tuyết mới vùi lấp. Tiêu Lăng không hề ghê tay, hắn dọn dẹp sạch sẽ những kẻ từng được Tạ Tĩnh Vi mỉm cười hoặc khen ngợi. Hắn muốn khi nàng bước ra khỏi mật thất (nếu nàng còn có cơ hội bước ra), thế giới này sẽ chỉ còn lại những kẻ sợ hãi hắn và phủ phục dưới chân hắn.

Đêm khuya, Tiêu Lăng quay trở lại mật thất. Hắn rửa sạch mùi máu trên tay bằng nước thơm, thay một bộ y phục mới tinh khôi rồi mới bước vào phòng ngủ của nàng.

Tạ Tĩnh Vi vẫn chưa ngủ, nàng ngồi bó gối ở góc giường, sợi xích sắt phát ra tiếng va chạm lạnh lẽo theo từng nhịp run rẩy của nàng. Nhìn thấy hắn bước vào, nàng co rúm người lại.

"Sư phụ, sao người vẫn chưa ngủ?" Tiêu Lăng tiến lại gần, vẻ mặt lại trở về vẻ dịu dàng, ngoan ngoãn như đồ đệ mười năm trước. Hắn cầm lấy một chiếc lược ngọc, nhẹ nhàng chải mái tóc rối của nàng.

Tạ Tĩnh Vi ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt của hoa mận trên người hắn, nhưng ẩn sâu dưới đó là mùi gỉ sắt của máu mà hắn chưa kịp tẩy sạch hoàn toàn. Nàng run giọng hỏi: "Bên ngoài... có chuyện gì rồi? Ta nghe thấy tiếng kiếm reo..."

Tiêu Lăng khựng lại một chút, rồi tiếp tục chải tóc cho nàng, giọng nói êm ái như lời thủ thỉ của tình nhân: "Không có gì, chỉ là vài con chuột nhắt định lẻn vào quấy rầy người bế quan, con đã xử lý xong rồi. Sư phụ, từ nay về sau, đỉnh Vân Sương sẽ chỉ có hai chúng ta. Không còn ai có thể chen vào giữa người và con được nữa."

Hắn buông lược xuống, vòng tay ôm lấy nàng từ phía sau, đặt cằm lên vai nàng, nhắm mắt tận hưởng sự hiện diện duy nhất này.

"Người có biết không? Cảm giác cả thế giới chỉ còn lại một mình người để con nâng niu... thật sự rất tuyệt vời."

Tạ Tĩnh Vi rùng mình, nước mắt lại rơi. Nàng biết, những người nàng quen biết, những đứa trẻ nàng từng dạy dỗ, có lẽ đã không còn nữa. Hắn đang dùng máu để nhuộm đỏ lồng giam của nàng, biến nàng thành một vị thần cô độc trong vương quốc của quỷ dữ.