Sự im lặng trong mật thất giống như một loại độc dược, từ từ gặm nhấm tinh thần của Tạ Tĩnh Vi. Nàng hiểu rõ, nếu cứ tiếp tục đối đầu trực diện, nàng sẽ sớm kiệt quệ và bị hắn bẻ gãy hoàn toàn. Muốn thoát khỏi lồng giam, nàng phải trở thành một kẻ thợ săn kiên nhẫn hơn cả hắn.
Sáng hôm sau, khi Tiêu Lăng mang thức ăn vào, hắn ngạc nhiên thấy Sư phụ không còn ngồi co quắp ở góc giường nữa. Nàng đã tắm rửa sạch sẽ, mặc một bộ y phục màu lụa trắng đơn sơ, lặng lẽ ngồi bên bàn đá. Ánh mắt nàng tuy vẫn buồn bã, nhưng đã mất đi vẻ căm phẫn rực lửa của đêm qua.
"Lăng nhi, ta đói rồi." Giọng nàng nhỏ như hơi gió, nhưng lại khiến Tiêu Lăng sững người.
Hắn vội vàng đặt khay thức ăn xuống, quỳ bên cạnh nàng, đôi mắt đỏ rực lộ rõ vẻ vui mừng khôn xiết. "Sư phụ... người cuối cùng cũng chịu gọi tên con rồi sao?"
Tạ Tĩnh Vi không nhìn hắn, nàng chậm rãi cầm thìa trà, giọng nói mang theo chút mệt mỏi giả tạo: "Con nói đúng, đỉnh Vân Sương này chỉ còn lại con chăm sóc ta. Ta có hận con, cũng không thay đổi được sự thật con là đồ đệ do chính tay ta nuôi lớn."
Tiêu Lăng kích động đến mức nắm lấy bàn tay nàng, lần này nàng không rụt lại. Sự mềm mại ấy khiến trái tim ma quỷ của hắn đập liên hồi. "Chỉ cần người không rời đi, con nguyện làm trâu làm ngựa cho người cả đời."
"Ta muốn một chút nhang thơm loại 'Tĩnh Tâm' ở phía sau núi." Tạ Tĩnh Vi khẽ nói, đôi mắt nàng thoáng qua một tia toan tính cực mỏng. "Mùi trong mật thất này quá nồng, ta không ngủ được."
Tiêu Lăng không mảy may nghi ngờ. Hắn tin rằng sự chiếm hữu tuyệt đối của mình đã bắt đầu thuần hóa được nàng. Hắn lập tức rời đi để tự tay hái những loại thảo mộc tốt nhất để làm nhang cho nàng.
Ngay khi bóng hắn khuất sau cửa đá, Tạ Tĩnh Vi lập tức đứng dậy. Nàng không tìm cách phá sợi xích — nàng biết điều đó là không thể với linh lực bị phong tỏa. Nàng bước đến bên góc tường nơi có một khe hở nhỏ dẫn khí, dùng ngón tay thon dài rạch một đường lên lòng bàn tay. Máu của nàng vốn mang theo hơi thở của "Tâm Băng Quyết", tinh khiết và lạnh lẽo.
Nàng dùng máu vẽ lên một mảnh vải nhỏ những ký tự cổ của bí thuật truyền tin bằng huyết mạch. Đây là loại thuật chỉ có những tông chủ đời trước mới biết, không dùng linh lực mà dùng chính sinh mệnh để đánh đổi.
"Vân Sương gặp nạn, ma chướng bao phủ. Cứu..."
Khi chữ cuối cùng vừa hoàn thành, mảnh vải hóa thành một làn khói mỏng manh, theo khe hở bay vút ra ngoài. Tạ Tĩnh Vi thở hắt ra, gương mặt tái nhợt vì mất máu và kiệt sức. Nàng nhanh chóng che giấu vết thương, trở lại giường nằm như thể chưa có chuyện gì xảy ra.
Một lúc sau, Tiêu Lăng trở về với một nhành hoa lê tươi và túi thảo mộc. Hắn thấy nàng đang nằm nhắm mắt, hơi thở đều đặn, liền dịu dàng tiến lại gần. Hắn ngồi bên mép giường, đưa tay vuốt ve lọn tóc mai của nàng, rồi bất chợt, ánh mắt hắn khựng lại.
Hắn ngửi thấy mùi máu. Một mùi máu tươi mới, không phải mùi máu cũ của trận thanh trừng hôm qua.
Tiêu Lăng nắm lấy bàn tay đang giấu dưới chăn của Tạ Tĩnh Vi, thô bạo lật ngửa ra. Vết rạch trên lòng bàn tay nàng vẫn còn rỉ máu đỏ tươi.
Bầu không khí trong phòng lập tức đông cứng lại. Sự dịu dàng giả tạo trên mặt Tiêu Lăng nứt vỡ, thay vào đó là một sự cuồng nộ đen tối. Hắn bóp chặt lấy cổ tay nàng, kéo nàng ngồi dậy, giọng nói rít qua kẽ răng:
"Sư phụ... người thật sự chưa bao giờ khiến con thất vọng về sự thông minh của mình. Người vừa gửi tin cho ai? Kẻ nào? Thiên Kiếm tông? Hay là vạn tiên môn ngoài kia?"
Tạ Tĩnh Vi đối mặt với ánh mắt điên dại của hắn, nàng không còn lừa dối nữa, mà cười nhạt: "Hắn có thể giết ta, nhưng không thể giam cầm được chân lý. Tiêu Lăng, con vĩnh viễn không có được trái tim ta đâu."
"Trái tim?" Tiêu Lăng cười lạnh, hắn đẩy nàng ngã xuống giường, cơ thể to lớn phủ lấy nàng, đôi tay siết chặt hai vai nàng đến mức tiếng xương kêu răng rắc. "Con đã nói rồi, con không cần trái tim người. Con chỉ cần người ở đây, dù là một cái xác không hồn, người cũng phải ở bên cạnh con!"
Hắn bất ngờ rút ra một lá bùa màu đen, dán thẳng vào trán nàng. "Người muốn truyền tin? Vậy con sẽ để người vĩnh viễn không thể mở miệng, không thể nghĩ về bất cứ ai ngoài con."
Đây là "Cấm Ngôn Chú" kết hợp với "Mê Tâm Thuật". Từ giây phút này, Tạ Tĩnh Vi nhận ra mình đã phạm phải một sai lầm chết người. Nàng đã đánh giá thấp sự nhạy bén của con quỷ mà mình đã nuôi dưỡng.
Tiêu Lăng cúi xuống, cắn mạnh vào vành tai nàng, thì thầm như một lời nguyền rủa: "Sư phụ, người đã ép con phải tàn nhẫn với người. Đừng trách con."