MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính ĐạoChương 9

Sư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính Đạo

Chương 9

1,191 từ · ~6 phút đọc

Trong mật thất lạnh lẽo, thời gian không còn trôi theo quy luật của nhân gian mà bị băm vằn bởi những tiếng thở dài u uất và tiếng xích sắt va chạm. Tạ Tĩnh Vi nằm đó, đôi mắt mở to nhưng tiêu cự rệu rã, mông lung tựa như một mặt hồ đóng băng bị bao phủ bởi lớp sương mù dày đặc. Tấm bùa chú màu đen trên trán nàng tỏa ra những luồng khí tím u ám, mỗi khi nàng cố gắng nhen nhóm một ý nghĩ phản kháng, cơn đau buốt óc lại kéo đến như hàng ngàn mũi kim độc châm vào đại não, ép nàng phải chìm vào trạng thái nửa tỉnh nửa mê.

Tiêu Lăng không còn rời khỏi mật thất quá lâu nữa. Hắn sợ chỉ cần hắn quay đi, hơi ấm duy nhất trong cuộc đời hắn sẽ biến tan vào hư không. Hắn mang vào đây những hòm xiểng chứa đầy gấm vóc lụa là quý hiếm, nhưng tất cả chỉ mang một màu duy nhất: màu đỏ rực đến nhức mắt. Hắn tự tay thắp thêm hàng chục ngọn nến đỏ, biến căn phòng đá lạnh lẽo thành một gian phòng hỉ rực rỡ nhưng quái dị.

Tiêu Lăng ngồi bên cạnh giường, đôi mắt đỏ rực chăm chú nhìn nàng, tay cầm một dải lụa đỏ thêu hình phượng hoàng. Hắn tự tay cắt may, tự tay thêu từng đường kim mũi chỉ bằng chỉ vàng ròng. Mỗi khi kim đâm qua vải, ánh mắt hắn lại lấp lánh một sự hân hoan bệnh hoạn, như thể hắn đang thêu dệt nên một cái lưới định mệnh để trói chặt nàng lại vĩnh viễn.

"Sư phụ, người xem, hỉ phục này có đẹp không?" Tiêu Lăng nâng một vạt áo đỏ lên trước mặt nàng, giọng hắn khàn đặc vì hưng phấn. "Người vốn dĩ thanh cao như tuyết trên đỉnh núi, nhưng con lại muốn nhìn thấy người trong sắc đỏ nồng cháy này. Màu của máu, cũng là màu của tình chung thủy tuyệt đối. Từ nay, tuyết trắng sẽ biến mất, chỉ còn lại màu đỏ của đôi ta."

Tạ Tĩnh Vi muốn mở miệng nói, muốn hét vào mặt hắn rằng hắn là một kẻ điên, nhưng "Cấm Ngôn Chú" khiến cổ họng nàng như bị đổ chì nóng, cứng đờ và bỏng rát. Nàng chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ nghẹn ngào trong cổ họng, đôi mắt ngấn lệ nhìn đứa đồ đệ đang phát điên trước mặt. Nước mắt nàng chảy xuống, thấm vào gối ngọc, lạnh lẽo đến đau lòng.

Tiêu Lăng đặt bộ hỉ phục xuống, hắn tiến lại gần, quỳ bên mép giường và bắt đầu tháo xích chân cho nàng. Tạ Tĩnh Vi thoáng một chút hy vọng mong manh, nhưng ngay sau đó, hy vọng ấy bị dập tắt phũ phàng. Hắn không thả nàng, mà thay vào đó là lấy ra một đôi vòng ngọc huyết sắc, bên trên khắc đầy những ký tự bùa chú ngoằn ngoèo.

"Đừng nhìn con bằng ánh mắt đó, nó làm con đau lòng lắm." Tiêu Lăng vuốt ve vòng ngọc trên cổ tay nàng, cử động nhẹ nhàng như đang nâng niu một bảo vật dễ vỡ nhất thế gian. "Vòng ngọc này tên là 'Đồng Tâm', nó sẽ buộc chặt sinh mệnh của người vào con. Nếu con đau, người sẽ đau. Nếu con chết, người cũng không thể sống một mình. Chúng ta sẽ là một thể thống nhất, không ai có thể can thiệp, không ai có thể chia lìa."

Hắn bắt đầu thực hiện nghi thức mà hắn gọi là "hôn lễ". Không có sự chứng kiến của trời đất, không có lời chúc phúc của đồng đạo, chỉ có bóng tối lập lờ của dạ minh châu và tiếng gió hú qua khe đá như tiếng khóc than của quỷ dữ. Tiêu Lăng bế nàng dậy, cơ thể nàng nhẹ bẫng và mềm rũ như một con búp bê vải. Hắn ép nàng ngồi trước gương đồng, tự tay cầm lược chải mái tóc mây dài mượt của nàng.

Hắn tỉ mỉ búi tóc cho nàng theo kiểu "Phu nhân", sau đó lấy ra một chiếc trâm phượng bằng vàng ròng, đâm sâu vào búi tóc để cố định. Trong gương, hình bóng một vị tông chủ thanh lãnh giờ đây bị thay thế bằng một tân nương xinh đẹp nhưng vô hồn. Tiêu Lăng cúi xuống, áp mặt vào hõm cổ nàng, hít một hơi thật sâu mùi hương hoa lê đang dần bị mùi nến thơm và mùi máu át mất.

"Hôm nay, trời đất không biết, nhưng linh hồn chúng ta sẽ hòa làm một." Hắn thì thầm vào tai nàng, hơi thở nóng hổi làm nàng run rẩy. "Sư phụ, người có nghe thấy tiếng tim con đập không? Nó đang reo hò vì cuối cùng cũng đã có được người. Cả thế giới này đã bỏ rơi chúng ta, nên chúng ta chỉ cần có nhau là đủ."

Tạ Tĩnh Vi cảm thấy một sự nhục nhã và đau đớn tột cùng. Nàng thà chết dưới kiếm của hắn còn hơn bị đối xử như một món đồ chơi thế này. Nàng cố gắng tập trung chút ý thức ít ỏi còn sót lại, đấu tranh với bùa chú trong đầu, thầm cầu nguyện rằng nhành hoa lê hay lá thư máu kia đã đến được tay ai đó ngoài kia.

Tiêu Lăng xoay người nàng lại, hắn cầm lấy hai chén rượu giao bôi đã rót sẵn, đưa một chén đến bên môi nàng: "Uống đi, thê tử của ta. Uống cạn chén rượu này, người sẽ chính thức thuộc về Tiêu Lăng."

Chữ "thê tử" thốt ra từ miệng hắn như một lời nguyền rủa nặng nề. Đúng lúc chén rượu vừa chạm vào môi nàng, một tiếng nổ kinh thiên động địa từ phía trên đỉnh núi vọng xuống. Cả mật thất rung chuyển dữ dội, bụi đá rơi xuống lã chã.

Ánh mắt Tiêu Lăng lập tức trở nên lạnh lẽo như băng giá. Hắn đặt mạnh chén rượu xuống bàn, nhìn lên trần đá với vẻ phẫn nộ tột độ. "Đám ruồi nhặng đó... đến nhanh hơn con tưởng. Chúng muốn cướp người khỏi tay con sao? Nằm mơ!"

Hắn quay lại nhìn nàng, vuốt ve gò má nàng một lần cuối, ánh mắt đỏ rực lộ rõ sát niệm: "Chờ con một lát. Con đi giết sạch bọn chúng, đem thủ cấp của bọn chúng về làm quà mừng cho người, rồi chúng ta sẽ tiếp tục đêm tân hôn."

Khi cánh cửa đá khép lại với tiếng vang rợn người, Tạ Tĩnh Vi cảm nhận được sự kìm kẹp của bùa chú hơi lỏng đi do Tiêu Lăng phải phân tán linh lực ra ngoài để chiến đấu. Nàng nghiến răng, dùng hết sức bình sinh để vật lộn với "Mê Tâm Thuật", mồ hôi vã ra như tắm. Hôn lễ trong bóng tối đã bị cắt ngang, nhưng một cuộc chiến máu chảy thành sông sắp sửa bắt đầu trên đỉnh Vân Sương.