Tiếng nổ vang trời ban nãy không chỉ phá vỡ sự tĩnh lặng của mật thất mà còn chính thức xé toạc lớp màn yên bình giả tạo cuối cùng trên đỉnh Vân Sương. Bên ngoài, tuyết trắng đã bị nhuộm thành một màu đỏ thẫm rợn người. Các đại tông môn dưới sự dẫn dắt của phái Thiên Kiếm đã phá tan hộ trận, tràn lên đỉnh núi như nước lũ.
Tiêu Lăng đứng giữa quảng trường linh điện, tà áo hỉ đỏ rực tung bay trong gió lốc. Hắn không cầm kiếm, mà trong tay lại là một thanh sáo bằng xương trắng toát. Mỗi âm thanh hắn thổi ra không phải là nhạc điệu, mà là những tiếng gào thét của oan hồn, khiến những kẻ có tu vi thấp lập tức nổ tung kinh mạch mà chết.
"Tiêu Lăng! Mau thả Tạ tông chủ ra, nếu không hôm nay chúng ta sẽ san phẳng nơi này!" Lục trưởng lão của phái Thiên Kiếm hét lớn, thanh kiếm trong tay ông ta rung lên bần bật trước áp lực khủng khiếp tỏa ra từ nam nhân trẻ tuổi trước mặt.
Tiêu Lăng ngừng thổi sáo, hắn khẽ nghiêng đầu, nụ cười trên môi mang theo sự khinh miệt tột cùng: "San phẳng? Chỉ bằng mấy món rác rưởi các người sao? Sư phụ ta đang ngủ, các người làm ồn quá rồi đấy."
Hắn phất tay, mặt đất dưới chân các môn sinh chính đạo đột ngột nứt toác. Những bàn tay đen kịt từ dưới lòng đất vươn lên, lôi kéo họ xuống vực thẳm. Tiếng la hét, tiếng binh khí va chạm và mùi máu tanh nồng nặc bốc lên, biến nơi từng là thánh địa tu tiên thành một lò sát sinh kinh hoàng.
Trong khi đó, ở mật thất sâu thẳm, Tạ Tĩnh Vi đang trải qua một cuộc chiến còn tàn khốc hơn. Tận dụng việc Tiêu Lăng đang phân tâm chiến đấu, nàng dồn hết chút tàn lực còn sót lại, dùng răng cắn mạnh vào đầu lưỡi. Vị máu tanh nồng giúp nàng lấy lại được một tia tỉnh táo giữa làn sương mù của Mê Tâm Thuật.
Nàng run rẩy đưa tay lên, không phải để tháo vòng ngọc, mà là để tự đâm vào huyệt đạo trên ngực mình. "Tâm Băng Quyết" là công pháp lấy cái lạnh để chế ngự cái nóng, nàng chấp nhận đóng băng hoàn toàn kinh mạch của mình để bẻ gãy sự khống chế của bùa chú.
"Ưm..." Một tiếng rên rỉ đau đớn thoát ra khỏi cổ họng vốn đã bị cấm ngôn.
Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, Tạ Tĩnh Vi ngã quỵ xuống sàn đá lạnh lẽo. Sợi xích dưới chân nàng rung lên bần bật. Nàng biết, nếu nàng tự hủy kinh mạch, Tiêu Lăng sẽ lập tức cảm nhận được thông qua vòng ngọc "Đồng Tâm".
Quả nhiên, trên quảng trường, Tiêu Lăng bỗng nhiên khựng lại, một ngụm máu tươi từ miệng hắn phun ra, nhuộm đỏ cả cây sáo xương. Hắn ôm chặt lấy lồng ngực, đôi mắt đỏ rực co rút lại vì kinh hoàng. Hắn không quan tâm đến hàng ngàn mũi kiếm đang chĩa về phía mình, hắn chỉ cảm nhận được trái tim của người ấy đang dần nguội lạnh.
"Sư phụ... người dám tự sát?" Tiêu Lăng gầm lên một tiếng đau đớn, âm thanh ấy xé rách cả không gian.
Hắn không màng tới quân đoàn chính đạo phía sau, quay người lao thẳng về phía lối vào mật thất. Một vị trưởng lão thừa cơ đâm một kiếm xuyên qua vai hắn, nhưng Tiêu Lăng như không biết đau, hắn vung tay hất văng ông ta ra xa hàng chục trượng, máu từ vai hắn chảy dài trên mặt đất nhưng hắn không hề dừng lại.
Hắn phá tan cửa đá, lao vào phòng. Đập vào mắt hắn là bóng hình gầy gò của Tạ Tĩnh Vi đang nằm co quắp dưới đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, hơi thở yếu ớt đến mức tưởng chừng chỉ cần một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi tắt.
Tiêu Lăng quỳ sụp xuống, đôi bàn tay run rẩy ôm lấy nàng vào lòng. Hắn điên cuồng truyền linh lực vào người nàng, giọng nói lạc đi vì sợ hãi: "Không... người không được chết! Tạ Tĩnh Vi, ta cấm người chết! Người là của ta, dù là Diêm Vương cũng không được cướp người đi!"
Tạ Tĩnh Vi hé mở đôi mắt mệt mỏi, nàng nhìn thấy khuôn mặt tràn đầy lệ và máu của đồ đệ mình. Nàng không còn sợ hãi, chỉ có một nỗi bi thương vô hạn. Nàng khó khăn đưa bàn tay lạnh ngắt chạm vào mặt hắn, giọng nói thều thào đứt quãng:
"Lăng nhi... dừng lại đi... đừng vì ta mà... diệt cả thế gian này..."
"Con không cần thế gian! Con chỉ cần người!" Tiêu Lăng gào lên, hắn áp mặt vào trán nàng, nước mắt nóng hổi rơi xuống gò má lạnh lẽo của nàng.
Bên ngoài, tiếng hò reo của quân đội chính đạo đã sát đến cửa mật thất. Tiêu Lăng nhìn ra cửa, rồi lại nhìn người nữ nhân đang thoi thóp trong tay mình. Đôi mắt hắn từ đỏ rực bỗng chuyển sang một màu đen kịt sâu thẳm. Một quyết định điên rồ nảy sinh trong đầu hắn.
Nếu thế gian này không cho họ ở bên nhau, vậy hắn sẽ đưa nàng đến một nơi mà chỉ có bóng tối và sự vĩnh hằng tồn tại.