MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính ĐạoChương 11

Sư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính Đạo

Chương 11

846 từ · ~5 phút đọc

Bên ngoài mật thất, tiếng binh khí va chạm và tiếng hô hoán "trừ ma diệt bạo" đã sát ngay vách đá. Tiêu Lăng có thể cảm nhận được sát khí của hàng trăm tu sĩ đang muốn lấy mạng hắn, nhưng trong mắt hắn lúc này, cả thế giới chỉ thu bé lại bằng hơi thở mong manh như sợi tơ của Tạ Tĩnh Vi.

Vết thương trên vai hắn vẫn đang tuôn máu, thấm đẫm vào lớp hỉ phục đỏ rực, khiến màu áo càng thêm thẫm đục, thê lương. Hắn nhìn gương mặt không còn chút huyết sắc của sư phụ, trái tim vốn đã chai sạn bỗng co thắt dữ dội. Nàng thà tự hủy kinh mạch, thà chết đi để thoát khỏi hắn. Sự thật ấy còn đau đớn hơn vạn tiễn xuyên tâm.

"Người muốn thoát khỏi con đến thế sao?" Tiêu Lăng thì thầm, giọng nói khản đặc chứa đựng một sự cố chấp đến điên dại. "Đáng tiếc, dù có xuống hoàng tuyền, người cũng phải đi cùng con."

Tiêu Lăng đặt Tạ Tĩnh Vi ngồi tựa vào lòng mình, bàn tay hắn kết ấn nhanh như chớp. Một vòng tròn ma pháp màu tím đen hiện ra dưới chân hai người, tỏa ra mùi lưu huỳnh và tử khí nồng nặc. Đây là "Huyết Tế Di Hình" – một loại cấm thuật của Ma tộc, dùng chính tinh huyết và một nửa tu vi của bản thân để vượt qua không gian, đổi lấy một đường sống trong cõi chết.

Cánh cửa đá mật thất bị phá tan bởi một cú đánh sấm sét. Lục trưởng lão và các cao thủ phái Thiên Kiếm ập vào, nhưng thứ họ nhìn thấy chỉ còn là tàn dư của một luồng hắc khí đang tan biến.

"Tiêu Lăng! Ngươi đứng lại!"

Tiếng gào thét của chính đạo vang vọng rồi lịm dần. Trong nháy mắt, trời đất đảo lộn. Khi Tạ Tĩnh Vi tỉnh lại lần nữa, nàng không còn nghe thấy tiếng gió tuyết gào thét của đỉnh Vân Sương, cũng không còn mùi hương hoa lê quen thuộc. Thay vào đó là hơi ẩm nồng của đất và mùi hoa bỉ ngạn rực cháy.

Đây là U Minh Điện – một cung điện nằm sâu trong lòng đất, nơi giáp ranh giữa nhân giới và Ma giới, vốn là nơi trú ngụ bí mật mà Tiêu Lăng đã chuẩn bị từ ba năm trước. Cung điện này không có cửa sổ, ánh sáng duy nhất là từ những hồ dung nham rực đỏ bao quanh, khiến cả không gian luôn chìm trong một sắc màu tàn khốc và ma mị.

Tạ Tĩnh Vi thấy mình nằm trên một chiếc giường lớn chạm trổ hình rồng phượng bằng gỗ sưa đen. Linh lực của nàng không còn bị phong tỏa bởi bùa chú, nhưng kinh mạch đã hoàn toàn tàn phế sau lần tự hủy ban nãy. Nàng giờ đây không khác gì một phế nhân, ngay cả việc nâng cánh tay lên cũng khó nhọc.

"Sư phụ, người tỉnh rồi?"

Tiêu Lăng bước ra từ sau tấm bình phong bằng ngọc thạch. Hắn đã thay một bộ y phục màu đen đơn giản, gương mặt tái nhợt vì mất quá nhiều tu vi, nhưng ánh mắt nhìn nàng vẫn nồng nặc sự chiếm hữu không hề thuyên giảm. Hắn tiến lại gần, cầm lấy bàn tay lạnh ngắt của nàng, áp vào má mình.

"Nơi này không có tuyết, cũng không có chính đạo. Sẽ không ai tìm thấy chúng ta, và cũng không ai dám ngăn cản con yêu người nữa."

Tạ Tĩnh Vi nhìn lên trần điện cao vút, giọng nói yếu ớt như tiếng lá rụng: "Lăng nhi... con đưa ta đến địa ngục rồi."

Tiêu Lăng khẽ cười, nụ cười mang theo vẻ thê lương đến tột cùng: "Nếu địa ngục có người, con nguyện vĩnh viễn không lên thiên đàng. Sư phụ, người đã tự hủy kinh mạch để trốn chạy, vậy thì từ nay về sau, đôi chân này không cần đi lại nữa, đôi tay này cũng không cần cầm kiếm nữa. Mọi việc cứ để con... con sẽ là tay chân của người, là đôi mắt của người, là tất cả của người."

Hắn đứng dậy, lấy ra một đôi xiềng tay bằng vàng ròng, bên trên khảm những viên ngọc có khả năng nuôi dưỡng sinh mệnh nhưng lại giam cầm ý chí. Hắn tỉ mỉ đeo vào cổ tay nàng, khóa lại bằng một tiếng "tạch" lạnh lùng.

"Đừng hận con." Tiêu Lăng cúi xuống hôn lên trán nàng, hơi thở hắn vương mùi máu. "Con chỉ là... quá yêu người mà thôi."

Tạ Tĩnh Vi nhắm mắt lại, một giọt nước mắt lặng lẽ lăn dài. Nàng hiểu rằng, cuộc hành trình trốn chạy của nàng đã thất bại hoàn toàn. Lồng giam ở Vân Sương ít ra còn có ánh mặt trời, còn lồng giam ở U Minh Điện này, chỉ có bóng tối vĩnh hằng và một con quỷ mang gương mặt người đồ đệ nàng từng sủng ái nhất.