MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính ĐạoChương 12

Sư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính Đạo

Chương 12

839 từ · ~5 phút đọc

U Minh Điện không có ngày và đêm. Thứ duy nhất giúp Tạ Tĩnh Vi nhận biết thời gian là những nhịp thở đều đặn của Tiêu Lăng khi hắn ngồi thiền bên cạnh giường nàng, và những bát thuốc đắng lịm mà hắn ép nàng uống đúng định kỳ. Cung điện này giống như một nấm mồ xa hoa, nơi mọi âm thanh của thế gian đều bị dập tắt bởi lớp đất đá dày hàng vạn trượng phía trên.

Kinh mạch bị tổn hại khiến cơ thể Tạ Tĩnh Vi luôn trong trạng thái lạnh lẽo. Dù giường ngọc đã được phủ lên những lớp lông thú quý hiếm, nàng vẫn run rẩy từng cơn. Mỗi lúc như thế, Tiêu Lăng sẽ không ngần ngại cởi bỏ trường bào, leo lên giường và ôm chặt lấy nàng vào lòng. Hắn dùng hơi ấm từ lồng ngực mình, dùng linh lực nóng hổi của ma tộc để xua tan cái lạnh trong người nàng.

"Đừng chạm vào ta..." Tạ Tĩnh Vi thào thào, nàng cố sức đẩy lồng ngực rắn chắc của hắn ra nhưng đôi tay yếu ớt của nàng chẳng khác nào đóa hoa mận rụng chạm vào đá tảng.

Tiêu Lăng không tức giận, hắn nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của sư phụ, đan mười ngón tay vào nhau, siết chặt đến mức nàng cảm thấy đau đớn. Hắn vùi mặt vào mái tóc nàng, giọng nói trầm thấp vang vọng bên tai:

"Sư phụ, người vẫn còn sức để đẩy con sao? Thuốc con sắc cho người, hình như vẫn chưa đủ liều rồi."

Tạ Tĩnh Vi rùng mình. "Thuốc" mà hắn nói, không chỉ để chữa trị kinh mạch, mà trong đó còn có "Vong Ưu Thảo" – một loại dược liệu khiến người ta dần quên đi ký ức và trở nên đờ đẫn, phục tùng. Nàng cảm thấy trí nhớ của mình bắt đầu có những khoảng trống đại diện cho sự tan biến của đỉnh Vân Sương, của những bài giảng đạo đức, chỉ còn lại hình bóng của Tiêu Lăng ngày càng đậm nét.

"Con định nhốt ta ở đây đến bao giờ?" Nàng hỏi, đôi mắt nhìn trân trân vào ánh lửa đỏ lập lờ từ hồ dung nham ngoài cửa điện.

Tiêu Lăng khẽ cười, một nụ cười thỏa mãn nhưng đượm buồn: "Đến khi thế gian này quên mất người, và người cũng quên mất thế gian. Đến khi trong tâm trí người chỉ còn duy nhất một cái tên: Tiêu Lăng."

Hắn ngồi dậy, lấy từ trên bàn một chiếc hộp gỗ mun. Bên trong là một đôi vòng chân bằng bạc, có gắn những chiếc chuông nhỏ li ti. Hắn tỉ mỉ đeo chúng vào cổ chân nàng. Mỗi khi nàng cử động, tiếng chuông lại vang lên "linh tinh" thanh thúy nhưng trong tai Tạ Tĩnh Vi, đó là tiếng vọng của địa ngục.

"Tiếng chuông này sẽ cho con biết người đang ở đâu, đang làm gì." Tiêu Lăng hôn nhẹ lên cổ chân nàng, ánh mắt đỏ rực lộ rõ vẻ si mê tột độ. "Sư phụ, người là báu vật của con. Mà báu vật thì phải được dán nhãn, phải được xích lại, nếu không... con sẽ phát điên mất."

Đột nhiên, từ phía ngoài điện có tiếng báo động. Một thuộc hạ ma tộc vội vã quỳ rạp ngoài cửa, giọng run rẩy: "Báo... Ma chủ! Có kẻ phá trận pháp ở cửa hang, là... là người của phái Thiên Kiếm, dẫn đầu là tên đồ đệ tên Lâm Thanh."

Lâm Thanh? Tên cái tên này khiến đồng tử của Tạ Tĩnh Vi co rụt lại. Đó là tiểu đồ đệ nhỏ nhất mà nàng từng hết mực yêu thương, cũng là người bạn thanh mai trúc mã duy nhất mà Tiêu Lăng luôn căm ghét tột cùng.

Sát khí trong phòng lập tức bùng nổ. Tiêu Lăng đứng bật dậy, gương mặt hắn biến dạng vì sự ghen tuông điên cuồng. Hắn quay lại nhìn Tạ Tĩnh Vi, đôi tay bóp chặt lấy cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào hắn:

"Hắn đến cứu người sao? Hắn vẫn còn sống sao? Sư phụ, người vui lắm đúng không?"

Tạ Tĩnh Vi chưa kịp trả lời, Tiêu Lăng đã cười lạnh một tiếng, âm thanh sắc lạnh như dao: "Tốt lắm. Con sẽ để người tận mắt thấy kẻ đó chết như thế nào. Con sẽ dùng máu của hắn để làm lễ tế cho căn phòng này."

Hắn phất tay, một tấm màn nước hiện ra giữa không trung, hiển thị hình ảnh Lâm Thanh đang chật vật chiến đấu với đám quái vật canh cổng. Tiêu Lăng ngồi xuống bên cạnh Tạ Tĩnh Vi, một tay vòng qua eo nàng siết chặt, một tay cầm lấy chén rượu, nhàn nhã thưởng thức màn kịch đẫm máu sắp bắt đầu.

"Nhìn kỹ vào, Sư phụ." Hắn thì thầm, giọng nói đầy ma mị. "Kẻ nào muốn cướp người khỏi tay con, kẻ đó đều phải tan xương nát thịt."