MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính ĐạoChương 13

Sư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính Đạo

Chương 13

861 từ · ~5 phút đọc

Màn nước dao động dữ dội, phản chiếu hình ảnh Lâm Thanh đang đơn độc chống chọi giữa bầy quỷ dữ. Y phục của y đã rách nát, kiếm quang vốn thanh thuần nay đã nhuốm đầy hắc khí và máu tươi. Mỗi bước chân y tiến về phía cửa điện đều để lại một dấu máu đỏ thẫm.

Tạ Tĩnh Vi nhìn vào màn nước, trái tim nàng thắt lại. Lâm Thanh vốn là đứa trẻ hiền lành nhất đỉnh Vân Sương, y không có thiên tư tuyệt đỉnh như Tiêu Lăng, nhưng lại có một tấm lòng lương thiện và ấm áp. Nhìn y liều mạng như vậy, nàng chỉ thấy một nỗi chua xót dâng trào.

"Dừng lại đi, Tiêu Lăng... Ta xin con, để y đi!" Tạ Tĩnh Vi bấu chặt lấy cánh tay Tiêu Lăng, móng tay nàng bấm sâu vào lớp vải đen.

Tiêu Lăng không nhúc nhích, hắn vẫn thản nhiên nhấp một ngụm rượu, ánh mắt đỏ rực dõi theo từng nhát kiếm yếu ớt của Lâm Thanh. Hắn khẽ cười, giọng nói mang theo sự ghen tuông vặn vẹo: "Người vì y mà cầu xin con sao? Sư phụ, người có biết mỗi lần người quan tâm đến kẻ khác, con lại muốn băm vằn kẻ đó ra không?"

Hắn đột ngột buông chén rượu, đứng dậy bế thốc Tạ Tĩnh Vi lên. Tiếng chuông ở cổ chân nàng vang lên từng hồi loạn xạ. Tiêu Lăng bước từng bước vững chãi ra khỏi mật phòng, tiến về phía sảnh chính của U Minh Điện – nơi ngăn cách với thế giới bên ngoài chỉ bằng một cánh cửa đồng nặng nề.

"Con sẽ để người tận mắt thấy sự vô dụng của cái gọi là 'chính đạo'."

Tiêu Lăng phất tay, cửa đồng mở toang. Gió lạnh từ khe núi ùa vào, mang theo mùi máu tanh nồng nặc. Lâm Thanh đang quỳ sụp dưới đất, dùng thanh kiếm gãy để chống đỡ cơ thể. Khi nhìn thấy bóng dáng Tạ Tĩnh Vi trong vòng tay Tiêu Lăng, đôi mắt y chợt bừng sáng một tia hy vọng cuối cùng nhưng cũng đầy tuyệt vọng.

"Tông... Tông chủ... Đừng sợ, vãn bối đến... đến đón người..." Lâm Thanh ho ra một ngụm máu, khó khăn thốt ra từng chữ.

"Đón nàng?" Tiêu Lăng cười lạnh, hắn đặt Tạ Tĩnh Vi ngồi xuống chiếc ghế báu chạm trổ đầu quỷ, còn mình thì dẫm mạnh lên thanh kiếm gãy của Lâm Thanh. "Ngươi lấy tư cách gì? Ngươi ngay cả một con chó canh cổng của ta còn đánh không lại, lấy gì bảo vệ nàng?"

Hắn cúi xuống, bóp chặt lấy cổ Lâm Thanh, nhấc bổng y lên không trung. Khuôn mặt Lâm Thanh đỏ bừng, hơi thở nghẹn lại.

"Dừng tay! Tiêu Lăng, con muốn ta chết ngay tại đây sao?" Tạ Tĩnh Vi gào lên, nàng cố sức đứng dậy nhưng đôi chân yếu ớt khiến nàng ngã nhào xuống đất. Tiếng chuông bạc vang lên "linh tinh" vỡ vụn trên nền đá lạnh.

Tiêu Lăng khựng lại. Hắn quay đầu nhìn nàng, thấy nàng đang bò lết trên sàn để tiến về phía Lâm Thanh, sát ý trong mắt hắn bùng nổ đến cực điểm. Hắn ném Lâm Thanh xuống đất như ném một món đồ chơi hỏng, rồi bước đến trước mặt Tạ Tĩnh Vi.

"Người muốn cứu y đến thế sao?" Hắn cúi xuống, nâng cằm nàng lên, giọng nói khàn đặc đầy nguy hiểm. "Được thôi. Muốn cứu mạng y, người phải tự tay dùng 'Đồng Tâm Vòng' đánh dấu lên linh hồn mình. Từ nay về sau, dù là trong giấc mơ, người cũng không được nghĩ đến ai khác ngoài ta. Nếu người làm được, ta sẽ cho y một con đường sống."

Đồng Tâm Vòng khi được kích hoạt hoàn toàn sẽ biến người mang nó thành một kẻ lệ thuộc hoàn toàn vào chủ nhân về mặt tâm linh. Tạ Tĩnh Vi nhìn Lâm Thanh đang thoi thóp, rồi nhìn vào đôi mắt quỷ mị của Tiêu Lăng. Nàng biết, nếu nàng đồng ý, nàng sẽ vĩnh viễn đánh mất chút tự trọng cuối cùng của một vị tông chủ.

"Đừng... Tông chủ... không được..." Lâm Thanh run rẩy ngăn cản.

Tạ Tĩnh Vi nhắm mắt, giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má. Nàng đưa bàn tay run rẩy chạm vào vòng ngọc huyết sắc trên cổ tay mình.

"Ta đồng ý. Thả y đi."

Tiêu Lăng bật cười điên dại. Hắn vung tay, một luồng hắc khí cuốn lấy Lâm Thanh ném thẳng ra khỏi cửa hang vạn trượng. Sau đó, hắn quay lại nhìn Tạ Tĩnh Vi, đôi mắt hắn không còn chút ấm áp nào, chỉ còn là một hố đen của sự chiếm đoạt.

"Tốt lắm, Sư phụ của con. Từ giây phút này, linh hồn người... đã chính thức thuộc về địa ngục của con rồi."

Hắn cúi xuống bế nàng lên, lần này hắn không đưa nàng về phòng ngủ, mà hướng thẳng về phía tế đàn của Ma tộc. Hắn đã chờ đợi giây phút này quá lâu rồi – giây phút nàng hoàn toàn, triệt để thuộc về một mình hắn.