MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính ĐạoChương 14

Sư Tôn Chiếm Hữu Và Kế Hoạch Tàn Độc Của Chính Đạo

Chương 14

811 từ · ~5 phút đọc

Tế đàn của U Minh Điện được xây dựng bằng những khối đá đen tuyền, xung quanh bao bọc bởi dòng suối linh lực đỏ sẫm như máu chảy róc rách. Tiêu Lăng đặt Tạ Tĩnh Vi nằm lên phiến đá lạnh ngắt, những ký tự cổ xung quanh bỗng chớp nháy ánh sáng tím ma mị. Đây không phải là nơi để tu luyện, mà là nơi thực hiện những bí thuật tàn độc nhất của Ma tộc nhằm nô dịch linh hồn.

Tiêu Lăng quỳ bên cạnh nàng, hắn lấy ra một con dao găm nhỏ, không ngần ngại rạch một đường sâu trên lòng bàn tay mình, rồi nắm lấy cổ tay nàng, ép hai vết thương chạm vào nhau. Vòng ngọc "Đồng Tâm" khi chạm vào máu nóng bỗng rung lên bần bật, hút lấy tinh huyết của cả hai, tỏa ra một luồng sáng đỏ rực bao trùm lấy không gian.

"Sư phụ, hãy vào trong giấc mộng của con... để thấy thế giới mà con đã trải qua vì người."

Tạ Tĩnh Vi cảm thấy đầu óc choáng váng, hơi thở nghẹn lại. Một luồng lực lượng tàn bạo tràn vào thức hải, kéo nàng vào một ảo cảnh xám xịt.

Trong ảo cảnh đó, nàng thấy một Tiêu Lăng mười tuổi đang quỳ dưới mưa tuyết, nhưng không phải là cảnh nàng nhặt hắn về. Nàng thấy một "Tạ Tĩnh Vi" khác, lạnh lùng đi ngang qua, buông một lời khinh miệt kẻ mang dòng máu lai ma tộc. Nàng thấy Tiêu Lăng bị đám môn sinh đánh đập, bị bắt ăn cơm thừa canh cặn, tất cả những uất ức ấy hắn đều giấu nhẹm đi, chỉ để mỗi sáng khi gặp nàng, hắn có thể nở một nụ cười thuần khiết nhất.

Mỗi nỗi đau của hắn trong quá khứ giờ đây dội ngược vào tâm trí Tạ Tĩnh Vi thông qua vòng "Đồng Tâm". Nàng đau đớn đến mức co quắp trên tế đàn, lồng ngực phập phồng kịch liệt.

"Dừng lại... Lăng nhi... dừng lại..." Nàng thào thào trong cơn mê sảng.

Nhưng Tiêu Lăng không dừng lại. Hắn muốn nàng phải cảm nhận được sự thống khổ của hắn, để nàng hiểu rằng sự chiếm hữu của hắn hôm nay không phải tự nhiên mà có. Nó là kết quả của mười năm dồn nén, mười năm nhìn nàng quan tâm đến cả thiên hạ nhưng lại vô tình với đứa trẻ bên cạnh mình.

Ngay lúc nghi thức đang ở đỉnh điểm, linh hồn của hai người dường như đã bị một sợi dây xích vô hình buộc chặt lấy nhau, Tạ Tĩnh Vi bỗng nhìn thấy một hình ảnh khác trong sâu thẳm ký ức của Tiêu Lăng. Đó là một mật ước của tiền tông chủ – sư phụ của nàng. Hóa ra, năm xưa họ nhặt Tiêu Lăng về không phải vì tình thương, mà vì muốn dùng hắn làm "vật chứa" để phong ấn Ma tôn đời trước.

Tạ Tĩnh Vi bàng hoàng. Hóa ra nàng chỉ là một quân cờ, và đứa trẻ nàng nuôi nấng chính là một vật hy sinh được định sẵn.

Trong thực tại, Tiêu Lăng nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài từ khóe mắt đang nhắm nghiền của Tạ Tĩnh Vi. Hắn biết nàng đã thấy sự thật. Hắn cúi xuống, hôn đi giọt nước mắt đắng chát ấy, giọng nói đầy u ám:

"Sư phụ, giờ người đã hiểu chưa? Chính đạo mà người tôn thờ đã phản bội chúng ta. Chỉ có con, chỉ có con quỷ này mới thật lòng muốn giữ người lại."

Hắn phất tay, nghi thức hoàn tất. Vòng ngọc "Đồng Tâm" từ màu đỏ chuyển sang màu đen bóng, lặn sâu vào dưới da thịt của cả hai. Giờ đây, chỉ cần một ý niệm của Tiêu Lăng, hắn có thể cảm nhận được mọi cảm xúc, mọi suy nghĩ của nàng. Sự chiếm hữu đã đạt đến mức độ tuyệt đối: giam cầm cả linh hồn.

Tiêu Lăng bế nàng lên, lúc này Tạ Tĩnh Vi đã hoàn toàn kiệt sức, nàng tựa đầu vào vai hắn, đôi mắt trống rỗng. Hắn không đưa nàng về điện, mà đứng trên đài cao nhìn ra phía chân trời đang sầm uất mây đen.

"Lâm Thanh đã chết, phái Thiên Kiếm cũng sắp tàn. Sư phụ, từ nay về sau, người không còn quê hương để về nữa rồi. Địa ngục này... chính là nhà của người."

Tạ Tĩnh Vi không trả lời, nàng chỉ khẽ rùng mình khi bàn tay của Tiêu Lăng siết chặt lấy eo mình. Nàng nhận ra, sự thật về mật ước năm xưa đã bẻ gãy chút niềm tin cuối cùng của nàng vào chính nghĩa. Nàng không còn đường lui, và con quỷ đang ôm nàng chính là bến đỗ duy nhất còn sót lại giữa biển máu này.