Mây đen vần vũ trên bầu trời tu tiên giới, che lấp đi ánh thái dương yếu ớt. Tiêu Lăng đứng trên ngọn vách đá cao nhất của U Minh Điện, trường bào đen lộng lẫy bay phần phật trong gió thốc. Hắn ôm chặt Tạ Tĩnh Vi trong lòng, như thể nàng là một phần xương máu không thể tách rời. Dưới chân họ, vạn quân ma tộc đang quỳ rạp, tiếng hô vang chấn động cả sơn hà: "Cung nghênh Ma Tôn xưng bá, cung nghênh phu nhân về cung!"
Tạ Tĩnh Vi nhắm mắt lại, nàng không muốn nhìn, không muốn nghe, nhưng "Đồng Tâm Vòng" khiến nàng cảm nhận được từng nhịp đập hưng phấn, cuồng nhiệt của Tiêu Lăng truyền sang. Hắn đang hãnh diện vì sự hiện diện của nàng bên cạnh mình trong giây phút hắn bước lên đỉnh cao quyền lực.
"Sư phụ, người nhìn xem." Tiêu Lăng nâng cằm nàng lên, ép nàng phải nhìn về hướng đỉnh núi Vân Sương xa xăm – nơi khói lửa đang bốc lên ngùn ngụt. "Hôm nay, con sẽ san phẳng nơi đã giam cầm thanh xuân của người, nơi đã bắt người phải hy sinh vì những kẻ không xứng đáng."
"Dừng lại đi, Tiêu Lăng... đừng giết thêm người nữa." Giọng Tạ Tĩnh Vi khản đặc, mỗi lời nói ra đều như mang theo máu.
Tiêu Lăng khẽ cười, nụ cười tàn nhẫn và kiêu ngạo: "Giết người? Con đang giải thoát cho họ, giải thoát cho cả người nữa. Sư phụ, từ nay về sau, trên thế gian này không còn Tạ tông chủ của phái Vân Sương, chỉ có Thẩm phu nhân của U Minh Điện."
Hắn phất tay, vạn quân ma tộc lập tức tràn đi như thác lũ đen kịt. Tiêu Lăng không đi cùng quân đoàn, hắn bế nàng bước vào một cỗ kiệu rồng lộng lẫy được kéo bởi tám con yêu thú. Bên trong kiệu, không gian rộng lớn như một gian phòng ngủ, lót đầy gấm vóc lụa là và hương thơm dịu nhẹ.
Hắn đặt nàng xuống giường mềm, tự tay tháo bỏ chiếc trâm phượng bằng vàng trên tóc nàng, để suối tóc mây xõa xuống lồng ngực. Tiêu Lăng cúi xuống, áp tai vào tim nàng, lắng nghe nhịp đập hỗn loạn.
"Người vẫn còn sợ con sao?" Hắn thì thầm, bàn tay vuốt ve gò má tái nhợt của nàng. "Con đã trả thù cho người rồi. Tiền tông chủ, những kẻ đã lừa dối người, con sẽ bắt chúng phải quỳ dưới chân người mà sám hối."
Tạ Tĩnh Vi nhìn hắn, ánh mắt nàng chứa đựng một sự tuyệt vọng khôn cùng: "Lăng nhi, con nói con yêu ta, nhưng con lại đang giết chết linh hồn ta. Con biến ta thành một kẻ phản bội sư môn, thành một ma nữ bị người đời phỉ nhổ."
Tiêu Lăng đột ngột siết chặt eo nàng, đôi mắt đỏ rực bùng lên ngọn lửa điên cuồng: "Nếu thế gian phỉ nhổ người, con sẽ giết sạch thế gian! Nếu người muốn là thần tiên, con sẽ xây cho người một tòa thiên cung bằng máu. Sư phụ, đừng nhắc đến hai chữ 'linh hồn' với con. Linh hồn người... đã sớm hòa vào máu thịt con từ mười năm trước rồi."
Hắn bất ngờ rút ra một sợi dây chuyền bằng bạc, bên dưới treo một viên linh thạch mang hơi thở của phái Vân Sương – đó là mảnh vỡ từ thanh kiếm "Băng Phách" của nàng đã bị hắn bẻ gãy. Hắn tự tay đeo nó lên cổ nàng, siết hơi chặt khiến nàng cảm thấy khó thở.
"Giữ lấy nó, để nhớ rằng phái Vân Sương chỉ còn là một mảnh vỡ trong tay con."
Trong lúc đó, tin tức về cuộc thảm sát của Tiêu Lăng lan nhanh như cháy rừng. Các tông môn còn lại run sợ, họ không ngờ rằng đứa đồ đệ từng bị coi khinh lại mang trong mình sức mạnh kinh thiên động địa của Ma tôn đời trước. Nhưng điều khiến họ kinh hãi nhất chính là việc Tạ Tĩnh Vi – vị tông chủ thanh cao – lại đang "đồng hành" cùng đại ma đầu.
Đêm đó, kiệu dừng lại bên bờ suối Vong Xuyên. Tiêu Lăng bế nàng ra khỏi kiệu, đứng giữa cánh đồng hoa bỉ ngạn đỏ rực như lửa. Hắn nhìn nàng, ánh mắt đột ngột trở nên dịu dàng một cách đáng sợ.
"Sư phụ, người đã từng nói muốn đi ngao du sơn thủy, muốn thấy vạn dặm giang hồ. Hôm nay, con sẽ đưa người đi, nhưng chỉ có hai chúng ta thôi. Không ai được phép xen vào, không ai được phép nhìn thấy người."
Hắn cúi xuống hôn lên đôi môi lạnh ngắt của nàng, một nụ hôn mang theo vị đắng của dược liệu và vị mặn của nước mắt. Tạ Tĩnh Vi không phản kháng, nàng biết mình đã hoàn toàn rơi vào vực thẳm. Lồng giam bây giờ không còn là mật thất, mà là cả thế giới rộng lớn này, nơi đâu cũng là đôi mắt của Tiêu Lăng canh giữ nàng.