Ánh đèn vàng vọt của nhà hàng sang trọng phủ lên gương mặt Diệp Hạ An một lớp màu ảo mộng, nhưng lớp trang điểm đậm đến mức khó hiểu của cô đã hoàn toàn phá nát vẻ thanh thuần thường ngày. Cô soi mình trong chiếc thìa bạc, hài lòng ngắm nhìn hàng mi giả dày cộp và đôi môi tô son đỏ thẫm quá đà.
"Để xem, vị tổng tài cao ngạo nào có thể chịu đựng được một 'bông hồng đen' nổi loạn thế này." – Hạ An lẩm bẩm, bàn tay nhỏ bé cố tình lật giở tờ thực đơn một cách thô lỗ, tạo ra những tiếng sột soạt khó chịu.
Cô là nhị tiểu thư của Diệp gia, nhưng trong mắt gia đình, cô chỉ là một quân cờ hôn nhân không hơn không kém. Để phản kháng lại cuộc xem mắt với người của Lục gia – một gia tộc quyền thế mà cô chưa từng gặp mặt – Hạ An quyết định biến mình thành một cơn ác mộng thực sự.
Đúng lúc đó, tiếng giày da gõ nhịp đều đặn trên sàn đá cẩm thạch vang lên. Một bóng hình cao lớn bao phủ lấy không gian nhỏ bé quanh bàn tiệc. Hạ An không ngẩng đầu, cô thản nhiên húp một ngụm trà sùm sụp, cố ý tạo ra âm thanh kém duyên nhất có thể.
"Cô Diệp?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo chút từ tính và lạnh lùng như sương giá mùa đông khiến tay Hạ An hơi khựng lại. Cô ngước mắt lên, và ngay giây phút đó, mọi kịch bản cô xây dựng trong đầu bỗng chốc bay sạch.
Người đàn ông trước mặt mặc bộ vest đen được cắt may thủ công tỉ mỉ, không một nếp nhăn. Gương mặt anh ta như một tác phẩm điêu khắc của vị thần tài hoa nhất: sống mũi cao thẳng, đôi môi mỏng mím chặt và đôi mắt ẩn sau gọng kính vàng mỏng manh tỏa ra hơi thở áp đảo của kẻ bề trên. Lục Cận Ngôn không hề lộ vẻ chán ghét như cô mong đợi. Anh điềm tĩnh kéo ghế ngồi xuống đối diện cô, cử chỉ lịch thiệp đến mức khiến sự nổi loạn của cô trở nên kệch cỡm.
"Chào anh, tôi là Hạ An. Như anh thấy đấy, tôi không thích những người đàn ông quá đạo mạo." – Cô cố tình gác một chân lên chiếc ghế trống bên cạnh, môi nở nụ cười thách thức.
Lục Cận Ngôn không đáp lời ngay. Anh lấy từ túi áo ra một chiếc bút máy và một cuốn sổ tay nhỏ, thong dong ghi chép điều gì đó. Ánh mắt anh lướt qua mái tóc giả màu tím rực rỡ và lớp phấn dày trên mặt cô, rồi dừng lại ở đôi mắt trong veo đang cố tỏ ra hung dữ.
"Kỹ năng diễn xuất: tám trên mười. Nhưng tâm lý chiến: cần cải thiện." – Anh thu lại cuốn sổ, giọng nói không chút gợn sóng.
Hạ An ngẩn người: "Anh nói cái gì?"
"Hóa đơn đã thanh toán. Cô có thể tiếp tục diễn cho đến khi hài lòng." – Lục Cận Ngôn đứng dậy, thân hình cao lớn tạo ra một áp lực vô hình. Trước khi rời đi, anh khẽ nghiêng người, hơi thở mang theo mùi gỗ tuyết tùng thanh mát lướt qua tai cô: "Hẹn gặp lại vào sáng mai, trò Diệp."
Hạ An ngơ ngác nhìn bóng lưng cô độc và kiêu hãnh của anh biến mất sau cánh cửa xoay. Hẹn gặp lại? Tại sao lại là "trò Diệp"?
Sáng hôm sau tại Đại học X, bầu không khí vốn yên tĩnh bỗng trở nên náo động bởi thông tin vị tổng tài của Lục Thị sẽ đích thân đảm nhận vai trò giáo sư thỉnh giảng cho khoa Tài chính. Hạ An hớt hải chạy vào giảng đường khi tiếng chuông đã điểm, cô lén lút lẻn qua cửa sau, chui tọt vào một góc cuối lớp.
"May quá, giáo sư vẫn chưa quay lại." – Cô thở phào, vội vàng lấy sách vở ra che mặt.
Thế nhưng, không gian xung quanh bỗng im lặng đến lạ thường. Trên bục giảng, người đàn ông đang viết những dòng công thức kinh tế phức tạp bỗng dừng tay. Anh chậm rãi quay người lại, viên phấn trắng xoay nhẹ giữa những ngón tay thon dài.
Ánh nắng ban mai xuyên qua cửa sổ giảng đường, chiếu lên gương mặt nghiêm nghị của Lục Cận Ngôn. Ánh mắt anh sắc lẹm, xuyên qua hàng trăm sinh viên và dừng lại chính xác tại chỗ của Hạ An.
"Em sinh viên ở cuối lớp, người đang cố dùng cuốn giáo trình che mặt..." – Anh gõ nhẹ thước lên bàn, thanh âm vang vọng khắp phòng – "Mời em đứng dậy giải thích khái niệm 'Lợi nhuận ròng' từ góc độ... một người đi xem mắt tối qua."
Cả giảng đường đổ dồn ánh mắt về phía cô. Hạ An chết lặng, tim đập liên hồi. Hóa ra, "hẹn gặp lại" không phải là một lời xã giao, mà là một bản án định mệnh bắt đầu từ giảng đường này.