MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ CũChương 2

Sự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ Cũ

Chương 2

749 từ · ~4 phút đọc

Hạ An cảm thấy máu trong người mình như đông cứng lại. Những tiếng xì xào xung quanh bắt đầu rộ lên như ong vỡ tổ. Cô từ từ hạ cuốn giáo trình xuống, để lộ gương mặt đã được tẩy trang sạch sẽ, chỉ còn lại làn da trắng sứ và đôi mắt tròn xòe vì kinh ngạc. Trái ngược hoàn toàn với vẻ "gái hư" tối qua, Hạ An của hiện tại trông giống như một chú thỏ con đang rơi vào hang cáo.

Cô chậm chạp đứng dậy, đôi chân hơi run dưới gầm bàn. Lục Cận Ngôn vẫn đứng đó, một tay đút túi quần tây, tay kia thong thả xoay viên phấn. Ánh mắt anh bình thản nhưng mang theo một áp lực vô hình, như thể anh đang thưởng thức sự bối rối của cô.

"Thưa... thưa giáo sư, câu hỏi của thầy có chút... quá chuyên môn." – Hạ An cố gắng giữ giọng bình tĩnh, dù trong lòng đang gào thét.

Lục Cận Ngôn khẽ nhướng mày, đôi kính gọng vàng lấp loáng dưới ánh đèn giảng đường.

"Quá chuyên môn sao? Tôi tưởng với một người có khả năng 'định giá' đối phương và 'cắt lỗ' buổi xem mắt trong vòng năm phút như em, khái niệm lợi nhuận phải rất rõ ràng chứ?"

Cả giảng đường ồ lên. Đám sinh viên nhìn nhau ngơ ngác, không hiểu vị giáo sư mới này đang dùng ẩn dụ gì, nhưng họ cảm nhận được một luồng điện xẹt qua giữa hai người.

Hạ An cắn môi, sự bướng bỉnh trong máu trỗi dậy. Cô hít một hơi thật sâu, nhìn thẳng vào mắt anh:

"Nếu thầy muốn dùng góc độ đó, thì theo em, 'Lợi nhuận ròng' trong một buổi xem mắt thất bại chính là sự tự do. Khi chúng ta trừ đi chi phí cơ hội là thời gian phải ngồi đối diện với một người không hợp gu, và khấu hao tâm lý khi phải diễn kịch, phần còn lại chính là giá trị bản thân không bị xâm phạm. Đó chính là khoản lãi lớn nhất."

Một khoảng lặng bao trùm. Vài giây sau, Lục Cận Ngôn khẽ nhếch môi – một nụ cười cực mỏng, gần như không thể nhận ra nếu không quan sát kỹ.

"Lập luận sắc bén. Nhưng em quên mất một điều, Diệp Hạ An." – Anh bước xuống bục giảng, từng bước chân gõ nhịp trên sàn gỗ khiến tim cô thắt lại. Anh dừng lại ngay trước bàn của cô, hơi cúi người xuống, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe: "Trong kinh tế học, còn có một khái niệm gọi là 'Nợ khó đòi'. Và tối qua, em vừa mới nợ tôi một lời xin lỗi tử tế."

Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc lại bao vây lấy cô, thanh khiết và đầy tính xâm lấn. Hạ An nín thở, gương mặt cô đỏ bừng lên không biết vì giận hay vì ngượng. Lục Cận Ngôn thẳng người dậy, quay trở lại bục giảng như chưa có chuyện gì xảy ra.

"Em ngồi xuống đi. Hy vọng trong giờ của tôi, em không 'khấu hao' trí tuệ bằng cách ngủ gật."

Tiết học sau đó đối với Hạ An không khác gì một cuộc tra tấn ngọt ngào. Lục Cận Ngôn giảng bài cực kỳ lôi cuốn, kiến thức thực chiến từ một tổng tài thứ thiệt khiến những con số khô khan trở nên sống động. Tuy nhiên, cứ cách mười phút, anh lại "vô tình" gọi tên cô để đặt những câu hỏi hóc búa nhất.

Khi tiếng chuông tan học vang lên, Hạ An chỉ muốn biến mất ngay lập tức. Cô vội vã vơ vét sách vở vào ba lô, nhưng chưa kịp bước ra cửa thì giọng nói trầm thấp kia lại vang lên:

"Diệp Hạ An, ở lại một chút. Chúng ta cần bàn về 'chi phí bù đắp' cho chiếc xe của tôi bị em cố tình làm xước tối qua."

Hạ An khựng lại, hóa ra ngoài việc diễn kịch, lúc rời đi cô còn lén dùng chìa khóa vạch một đường nhỏ trên xe anh để xả giận. Cô quay lại, thấy Lục Cận Ngôn đang thong thả thu dọn tài liệu, đôi mắt anh sau làn kính hiện lên một tia sáng đầy toan tính.

Cô nhận ra mình không chỉ gặp phải một vị giáo sư nghiêm khắc, mà là một con cáo già đang giăng bẫy chờ cô tự bước vào.