MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ CũChương 3

Sự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ Cũ

Chương 3

786 từ · ~4 phút đọc

Hạ An đứng chôn chân giữa giảng đường đã vắng bóng người. Cô siết chặt quai ba lô, nhìn bóng lưng cao lớn của Lục Cận Ngôn đang thong thả xếp lại xấp tài liệu. Ánh nắng chiều tà hắt qua khung cửa sổ, đổ cái bóng dài của anh lên mặt đất, trông vừa cô độc vừa mang đầy tính áp chế.

"Thầy Lục... vết xước đó, em có thể bồi thường bằng tiền." – Hạ An cố lấy lại giọng điệu cứng cỏi thường ngày.

Lục Cận Ngôn không ngẩng đầu, bàn tay thon dài gập chiếc laptop lại, phát ra một tiếng "cạch" dứt khoát: "Tiền? Em nghĩ lớp sơn của chiếc Rolls-Royce phiên bản giới hạn đó dễ tìm đến thế sao? Hay là em muốn dùng tiền trợ cấp của Diệp gia để trả cho tôi?"

Câu nói đánh trúng vào tử huyệt của Hạ An. Anh biết thừa cô đang bị gia đình cắt chi tiêu để ép đi xem mắt. Cô mím môi, hậm hực bước theo anh đến văn phòng khoa.

Văn phòng giáo sư thỉnh giảng nằm ở cuối hành lang, tách biệt và yên tĩnh. Khi cánh cửa khép lại, mùi gỗ tuyết tùng nồng đậm hơn bao giờ hết. Lục Cận Ngôn tháo chiếc kính gọng vàng xuống, để lộ đôi mắt sắc sảo nhưng mệt mỏi. Anh nới lỏng cà vạt, ngồi tựa vào ghế da, ra hiệu cho cô ngồi đối diện.

"Em có hai lựa chọn." – Anh đẩy một tờ giấy về phía cô. "Một là bồi thường theo giá thị trường, cộng thêm việc tôi sẽ báo cáo lên nhà trường về hành vi phá hoại tài sản cá nhân của sinh viên Diệp Hạ An. Hai là..."

Hạ An cầm tờ giấy lên, mắt cô mở to: "Hợp đồng hỗ trợ dự án?"

"Nói chính xác hơn là làm trợ lý riêng cho tôi trong thời gian tôi giảng dạy ở đây." – Lục Cận Ngôn đan tay vào nhau, nhìn cô đầy thâm thúy. "Tôi cần một người hiểu rõ giới trẻ để khảo sát thị trường cho dự án mới của Lục Thị. Quan trọng hơn, tôi cần một 'vị hôn thê' trên danh nghĩa để đối phó với sự thúc ép của gia đình tôi. Em là ứng cử viên phù hợp nhất vì chúng ta có cùng một kẻ thù: những cuộc xem mắt vô nghĩa."

Hạ An bật cười, một nụ cười pha chút mỉa mai: "Thầy Lục, thầy đang dùng quyền lực giáo sư để ép sinh viên ký hợp đồng tình cảm sao? Chuyện này mà lộ ra, danh tiếng của thầy..."

"Danh tiếng của tôi không quan trọng bằng hiệu quả công việc." – Anh hơi chồm người về phía trước, khoảng cách giữa hai người đột ngột thu hẹp. Hạ An có thể nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong đôi mắt sâu thẳm của anh. "Và em cũng cần tôi. Chỉ có sự che chở của tôi mới khiến Diệp gia không dám gả em cho những lão già hói đầu mà họ nhắm tới. Chúng ta là quan hệ cộng sinh."

Hạ An nhìn vào bản hợp đồng, những điều khoản được soạn thảo vô cùng chặt chẽ. Nhưng ánh mắt cô dừng lại ở điều khoản cuối cùng: Bên B có trách nhiệm xuất hiện tại các buổi tiệc của Lục gia khi có yêu cầu.

"Tôi có quyền lợi gì?" – Cô hỏi, giọng đã yếu đi đôi chút.

"Xóa nợ vết xước xe. Một khoản lương thực tập hậu hĩnh. Và..." – Anh dừng lại một chút, thanh âm bỗng thấp xuống, khàn khàn và đầy mê hoặc – "... bất cứ khi nào em gặp khó khăn tại trường này, giáo sư Lục sẽ luôn đứng về phía em."

Hạ An cảm thấy tim mình hẫng một nhịp. Cô biết đây là một bản hợp đồng với quỷ dữ, nhưng ánh nhìn của anh như một thỏi nam châm, hút sạch mọi sự kháng cự cuối cùng của cô. Cô cầm bút, ký tên mình lên mặt giấy.

"Hợp tác vui vẻ, trò Diệp." – Lục Cận Ngôn thu lại tờ giấy, khóe môi anh cong lên một độ cong vừa đủ để khiến Hạ An nhận ra mình vừa chính thức bước chân vào cái lồng vàng do chính anh giăng ra.

Khi cô quay lưng rời đi, Lục Cận Ngôn nhìn theo bóng dáng nhỏ nhắn đó, tay vô thức chạm vào vết xước nhỏ trên mặt bàn gỗ. Anh không nói cho cô biết, chiếc xe đó đã được sửa ngay trong đêm, và thứ anh muốn không phải là tiền bồi thường, mà là sự hiện diện của cô trong tầm mắt anh.