MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ CũChương 4

Sự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ Cũ

Chương 4

858 từ · ~5 phút đọc

Hạ An đứng trước gương, chỉnh lại cổ áo sơ mi trắng đơn giản nhưng kín cổng cao tường. Cô lẩm bẩm: "Chỉ là đi làm thêm thôi, Diệp Hạ An, mày làm được!" Thế nhưng, khi vừa bước xuống sảnh khu chung cư, chiếc xe Rolls-Royce đen bóng loáng – chính là chiếc xe có "vết xước định mệnh" – đã đỗ sẵn ở đó từ bao giờ.

Cửa kính hạ xuống, gương mặt góc cạnh của Lục Cận Ngôn xuất hiện cùng với cặp kính râm che khuất đôi mắt sâu thẳm.

"Lên xe. Em muộn 2 phút."

Hạ An vùng vằng mở cửa ghế phụ, vừa ngồi xuống đã cảm nhận được một luồng khí lạnh từ hệ thống điều hòa và mùi hương gỗ tuyết tùng đặc trưng của anh. Cô lẩm bẩm: "Tôi là trợ lý dự án, không phải người hầu của anh. Tại sao tôi phải đi cùng xe?"

Lục Cận Ngôn thản nhiên đạp ga, chiếc xe lướt đi êm ái trên đường phố buổi sớm. "Từ hôm nay, thời gian biểu của em thuộc quyền quản lý của tôi. Sáng 8 giờ có mặt tại văn phòng Lục Thị, chiều 2 giờ đến giảng đường, tối 7 giờ chuẩn bị báo cáo tại nhà riêng của tôi. Có ý kiến gì không?"

"Tại sao lại là nhà riêng?" – Hạ An suýt chút nữa thì nhảy dựng lên.

"Vì dự án này là tuyệt mật. Và vì... bà nội tôi đã bắt đầu cho người theo dõi chúng ta." – Anh liếc nhìn qua gương chiếu hậu, ánh mắt thoáng chút sắc lạnh rồi nhanh chóng trở lại vẻ điềm tĩnh. "Diễn cho giống vào."

Ngày làm việc đầu tiên của Hạ An tại tập đoàn Lục Thị không hề màu hồng như cô tưởng. Thay vì được ngồi phòng máy lạnh pha cà phê, cô bị anh ném cho một xấp tài liệu dày cộp về hành vi tiêu dùng của Gen Z.

"Phân tích và tóm tắt lại thành 10 trang slide trước giờ nghỉ trưa." – Lục Cận Ngôn nói mà không thèm ngẩng đầu lên khỏi đống hợp đồng.

Hạ An ngồi ở chiếc bàn nhỏ ngay góc phòng tổng tài. Cô cắm cúi làm việc, nhưng thi thoảng lại không tự chủ được mà lén nhìn anh. Dưới ánh nắng văn phòng rực rỡ, Lục Cận Ngôn khi làm việc toát ra một vẻ quyến rũ chết người. Anh tháo cúc măng sét, xắn tay áo sơ mi để lộ cổ tay săn chắc cùng chiếc đồng hồ đắt tiền. Mỗi khi anh nhíu mày suy nghĩ, Hạ An lại thấy tim mình đập lệch đi một nhịp.

Đến giờ nghỉ trưa, Hạ An mệt rã rời định lẻn đi ăn mì gói thì một hộp cơm bento cao cấp được đặt ngay trước mặt.

"Ăn đi. Tôi không muốn trợ lý của mình ngất xỉu vì hạ đường huyết, người ta lại nói Lục Thị ngược đãi sinh viên." – Giọng anh vẫn lạnh lùng, nhưng hành động lại chứa đựng một sự quan tâm khó hiểu.

Buổi chiều, cả hai quay lại trường học. Trên giảng đường, anh là vị giáo sư Lục tôn nghiêm, xa cách. Hạ An ngồi dưới lớp, nhìn anh giảng về chiến lược tài chính mà lòng bồn chồn. Anh thỉnh thoảng liếc nhìn xuống chỗ cô, ánh mắt ấy không còn là sự dò xét, mà như một sự chiếm hữu thầm lặng.

Khi hoàng hôn buông xuống, cuộc thực tập "ngày đêm" thực sự bắt đầu. Lục Cận Ngôn đưa cô về căn penthouse của anh. Không gian ở đây tối giản, sang trọng và tràn ngập hơi thở của anh.

"Vào phòng làm việc đi. Tôi đi tắm, lát nữa sẽ kiểm tra báo cáo."

Hạ An ngồi vào bàn, nhưng tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra khiến tâm trí cô bắt đầu rối loạn. Một lát sau, cửa phòng làm việc mở ra, Lục Cận Ngôn bước vào với mái tóc còn hơi ẩm, anh chỉ mặc một chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen thắt hờ ngang hông, để lộ khuôn ngực rắn rỏi và làn da hơi đỏ vì hơi nóng.

Anh tiến lại gần, cúi xuống nhìn màn hình máy tính của cô. Một tay anh chống lên bàn, tay kia đặt lên lưng ghế của cô, bao trọn Hạ An vào lòng.

"Chỗ này... phân tích sai rồi." – Giọng anh trầm thấp, phả vào tai cô hơi thở nóng hổi.

Hạ An cảm thấy mặt mình nóng bừng, hơi thở trở nên dồn dập. Khoảng cách gần đến mức cô có thể nghe thấy nhịp tim của anh và ngửi thấy mùi sữa tắm thanh khiết quyện cùng mùi gỗ. Cô quay đầu lại định phản bác, không ngờ môi cô suýt chút nữa đã chạm vào cằm anh.

Lục Cận Ngôn không lùi lại, đôi mắt anh tối sầm lại, nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của cô. Không gian trong phòng bỗng chốc trở nên đặc quánh, một sự căng thẳng mang đầy tính bản năng bùng nổ giữa vị tổng tài thâm trầm và cô sinh viên nhỏ bé.