MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ CũChương 5

Sự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ Cũ

Chương 5

843 từ · ~5 phút đọc

Tiếng chuông cửa vang lên dồn dập cắt ngang bầu không khí đặc quánh trong phòng làm việc. Hạ An giật mình, theo bản năng đẩy mạnh lồng ngực rắn rỏi của Lục Cận Ngôn ra. Anh khẽ nhíu mày, nhanh chóng siết lại dây đai áo choàng tắm, gương mặt lấy lại vẻ bình thản đến đáng sợ.

"Ai lại đến giờ này?" – Hạ An thì thầm, giọng vẫn còn run.

Lục Cận Ngôn nhìn qua màn hình an ninh, đôi mắt sắc sảo hơi nheo lại: "Bà nội. Em mau vào phòng ngủ của tôi, thay chiếc áo sơ mi này bằng cái gì đó... ít nghiêm túc hơn đi."

"Hả? Tại sao?" – Cô chưa kịp phản ứng đã bị anh đẩy về phía phòng ngủ chính.

"Bà là người rất tinh tường. Nếu thấy em mặc đồ công sở ngồi làm báo cáo lúc 9 giờ tối, bà sẽ biết ngay đây là hợp đồng lao động chứ không phải tình yêu. Làm cho giống một cô bạn gái đang ở nhà của người yêu mình đi!"

Cánh cửa phòng ngủ khép lại, Hạ An đứng giữa không gian riêng tư nhất của Lục Cận Ngôn. Căn phòng mang tông màu xám tro, tối giản và tràn ngập mùi hương gỗ tuyết tùng trầm mặc. Cô cuống cuồng mở tủ quần áo, lấy đại một chiếc áo thun trắng khổ lớn của anh rồi trùm lên người. Chiếc áo dài đến đùi, che khuất chiếc quần short ngắn, khiến cô trông như thể chẳng mặc gì bên dưới ngoài đôi chân thon dài trắng muốt.

Bên ngoài phòng khách, tiếng cười hiền hậu của Lão phu nhân Lục gia vang lên: "Cận Ngôn, con định giấu con bé đến bao giờ? Ta nghe người làm nói tối nào con cũng đưa một cô gái về đây."

"Bà nội, cô ấy đang nghỉ ngơi." – Giọng Lục Cận Ngôn trầm thấp, nghe như đang cố che giấu điều gì đó.

Đúng lúc này, Hạ An hít một hơi thật sâu, lấy hết can đảm mở cửa bước ra. Cô giả vờ dụi mắt, giọng ngái ngủ: "Anh Ngôn... ai đến thế ạ?"

Cả Lục Lão phu nhân và người giúp việc đều sững lại. Hình ảnh cô sinh viên nhỏ bé trong chiếc áo thun quá khổ của vị tổng tài lạnh lùng, mái tóc hơi rối và đôi chân trần trên thảm tạo nên một sự "ám thị" cực kỳ mạnh mẽ. Lục Cận Ngôn cũng thoáng sững sờ, ánh mắt anh tối lại khi nhìn thấy vạt áo trắng tinh khôi ấy bao bọc lấy cơ thể mảnh mai của cô.

"Ôi, con bé này xinh quá!" – Lão phu nhân cười rạng rỡ, tiến lại nắm lấy tay Hạ An. "Ta là bà nội của Cận Ngôn. Xin lỗi vì đã làm phiền hai đứa nhé."

Hạ An ngượng chín mặt, chỉ biết gật đầu chào. Suốt buổi trò chuyện, Lão phu nhân không ngừng quan sát những cử chỉ nhỏ nhất. Để không bị lộ, Lục Cận Ngôn buộc phải ngồi xuống cạnh Hạ An trên ghế sofa. Cánh tay anh tự nhiên vòng qua eo cô, kéo cô sát vào lòng mình.

Lớp vải áo thun mỏng manh không ngăn được hơi nóng từ bàn tay anh truyền thẳng vào da thịt Hạ An. Cô cảm thấy thắt lưng mình tê dại, cả cơ thể như bị vây hãm bởi hơi ấm của anh.

"Hạ An hơi nhát, bà đừng làm cô ấy sợ." – Lục Cận Ngôn vừa nói vừa cúi xuống, dịu dàng vén một lọn tóc mai cho cô. Hành động này chân thực đến mức Hạ An suýt chút nữa đã tin đó là thật.

Bà nội Lục hài lòng vô cùng, trước khi về còn không quên dặn dò: "Cận Ngôn, con phải biết giữ gìn sức khỏe cho con bé, đừng có bắt nó thức đêm làm việc nhiều quá đấy nhé."

Khi cánh cửa chính đóng sập lại, Hạ An lập tức bật dậy như lò xo, nhưng vì vội vàng, bàn chân cô vấp phải chân bàn trà. Theo phản xạ, cô ngã nhào về phía trước. Lục Cận Ngôn nhanh tay đỡ lấy, nhưng đà ngã khiến cả hai cùng rơi xuống ghế sofa.

Vị thế lúc này cực kỳ ám muội: Hạ An nằm đè lên người anh, đôi bàn tay cô áp chặt vào cơ bắp săn chắc nơi lồng ngực anh qua lớp áo choàng tắm lụa đã hơi lỏng lẻo. Hơi thở của hai người hòa quyện, ánh đèn phòng khách mờ ảo phản chiếu trong đôi mắt sâu thẳm của Lục Cận Ngôn một sự khao khát không thể che giấu.

"Diệp Hạ An... em có biết mặc áo của tôi như thế này là rất nguy hiểm không?" – Giọng anh khàn đặc, bàn tay đang giữ eo cô bất giác siết chặt hơn.

Trái tim Hạ An đập loạn nhịp như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô nhận ra, trong trò chơi trốn tìm này, người bị mắc bẫy có lẽ không chỉ mình cô.