MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ CũChương 6

Sự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ Cũ

Chương 6

940 từ · ~5 phút đọc

Không gian phòng khách im lặng đến mức Hạ An có thể nghe thấy tiếng kim đồng hồ tích tắc và nhịp tim dồn dập của chính mình. Tư thế hiện tại quá mức nguy hiểm. Chiếc áo thun của anh quá rộng, khiến một bên vai áo trễ xuống, lộ ra bờ vai gầy trắng nõn. Ánh mắt Lục Cận Ngôn không rời khỏi đôi môi đang hé mở vì ngạc nhiên của cô, hơi thở anh nóng rực phả lên da thịt khiến cô run rẩy.

"Thầy... giáo sư Lục... bà nội đi rồi." – Hạ An lí nhí, cố gắng tìm lại giọng nói của mình.

Lục Cận Ngôn không buông tay, ngược lại, bàn tay đang đặt trên eo cô khẽ miết nhẹ một đường dọc theo sống lưng. "Tôi biết. Nhưng hợp đồng của chúng ta không ghi rằng tôi phải buông em ra ngay khi khách vừa đi."

Hạ An dùng hai tay chống lên ngực anh, định đẩy ra nhưng lại chạm phải khối cơ ngực rắn chắc và làn da ấm nóng sau lớp lụa. Cảm giác xúc giác chân thực ấy khiến cô như bị bỏng, vội vàng thu tay lại nhưng lại vô tình khiến tư thế càng thêm dính chặt.

"Anh... anh lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn để ép buộc!" – Cô lườm anh, nhưng đôi mắt long lanh nước và gương mặt đỏ bừng lại khiến lời cáo buộc ấy chẳng khác nào một lời nũng nịu.

Lục Cận Ngôn khẽ cười thấp trong cổ họng, một âm thanh trầm đục đầy nam tính. Anh buông lỏng vòng tay, để cô ngồi dậy nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào đôi chân trần của cô dưới vạt áo trắng.

"Về phòng ngủ đi. Đêm nay em ngủ ở phòng khách phụ, tôi sẽ không làm phiền 'trợ lý' của mình nữa." – Anh đứng dậy, lấy lại vẻ điềm tĩnh thường ngày như thể sự cuồng nhiệt vừa rồi chỉ là một ảo giác. "Nhưng nhớ kỹ, lần sau đừng xuất hiện trước mặt tôi với bộ dạng này. Tôi là đàn ông, không phải thánh nhân."

Đêm đó, Hạ An trằn trọc không ngủ được. Mỗi khi nhắm mắt lại, cô đều ngửi thấy mùi hương gỗ tuyết tùng phảng phất trên chiếc gối và cảm nhận được độ ấm từ bàn tay anh. Cô tự mắng mình: "Hạ An ơi là Hạ An, mày phải tỉnh táo lại! Anh ta chỉ đang diễn kịch thôi!"

Sáng hôm sau, bầu không khí ở trường đại học có chút khác lạ. Vừa bước chân vào cổng trường, Hạ An đã cảm nhận được những ánh mắt dò xét và tiếng xì xào sau lưng.

Trên bảng tin điện tử của trường, một bức ảnh mờ ảo được chụp từ xa hiện lên: Hình ảnh một cô gái bước xuống từ chiếc Rolls-Royce của Giáo sư Lục vào sáng sớm. Dù bức ảnh không nhìn rõ mặt, nhưng bộ quần áo và chiếc ba lô đặc trưng của Hạ An khiến những người bạn cùng lớp không khó để nhận ra.

"Này, cậu nghe tin gì chưa? Diệp Hạ An khoa mình đang cặp kè với thầy Lục đấy." "Chắc lại dùng nhan sắc để đổi lấy điểm số thôi, nhìn cái vẻ ngoài thanh khiết thế kia mà không ngờ..."

Hạ An siết chặt quai ba lô, cúi gục đầu đi nhanh vào giảng đường. Cô đã chuẩn bị tâm lý cho việc bị gia đình phát hiện, nhưng cô chưa bao giờ chuẩn bị cho việc bị sỉ nhục bởi những lời đồn thổi ác ý về nhân phẩm của mình.

Tiết học hôm đó, Lục Cận Ngôn bước vào lớp với phong thái lạnh lùng như thường lệ. Anh nhận ra sự bất thường khi thấy Hạ An ngồi thu mình ở góc xa nhất, đôi mắt hoe đỏ. Suốt buổi học, cô không một lần ngẩng lên nhìn anh, cũng không tham gia trả lời bất cứ câu hỏi nào.

Khi buổi học kết thúc, Lục Cận Ngôn gõ nhẹ thước lên bàn, giọng nói vang vọng sự uy nghiêm: "Diệp Hạ An, ở lại gặp tôi. Những người còn lại, giải tán."

Đợi cho đến khi sinh viên cuối cùng ra khỏi phòng, anh bước xuống chỗ cô. Nhìn thấy những giọt nước mắt lặng lẽ rơi trên trang vở trắng, lồng ngực Lục Cận Ngôn bỗng thắt lại một cơn đau âm ỉ mà chính anh cũng không hiểu nổi.

"Vì mấy lời đồn đó mà khóc sao?" – Anh đưa tay định nâng cằm cô lên, nhưng Hạ An né tránh.

"Thầy không hiểu đâu... Họ nói em dùng cơ thể để đổi lấy điểm. Anh là tổng tài, anh có quyền lực, còn em chỉ là một sinh viên. Họ sẽ chỉ chửi rủa em thôi!" – Cô nức nở.

Lục Cận Ngôn im lặng một hồi lâu, sau đó anh đột ngột cầm lấy tay cô, kéo cô đi ra phía ban công của giảng đường – nơi có thể nhìn xuống toàn bộ sân trường đang đông đúc.

"Diệp Hạ An, nhìn xuống đó." – Anh chỉ tay về phía đám đông. "Tôi sẽ cho em thấy, khi đứng ở vị trí của tôi, em không cần phải sợ hãi bất cứ lời đồn nào. Nếu họ muốn có bằng chứng về việc chúng ta 'cặp kè', tôi sẽ cho họ một bằng chứng không thể chối cãi."

Trước khi Hạ An kịp phản ứng, anh đã cúi xuống, đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi cô ngay giữa ban công lộng gió, trước sự chứng kiến của hàng trăm con mắt phía dưới.