Nụ hôn diễn ra ngay trước mặt hàng trăm sinh viên đang tò mò đứng tụ tập dưới sân trường và các giảng đường lân cận. Đó không phải là một nụ hôn xã giao, cũng không phải là hành động che đậy. Đó là một nụ hôn mang tính chiếm hữu, đầy sự tuyên bố và thách thức.
Hạ An hoàn toàn chết lặng. Mùi hương gỗ tuyết tùng xộc thẳng vào khứu giác, sự mạnh mẽ và dứt khoát trong nụ hôn của Lục Cận Ngôn làm cô quên đi mình đang ở đâu. Khi anh buông cô ra, đôi môi cô đã hơi sưng đỏ, và hơi thở cô dồn dập.
Lục Cận Ngôn vẫn giữ vẻ bình tĩnh đáng kinh ngạc. Anh quay lại, nhìn xuống đám đông đang xôn xao bên dưới, sau đó quay sang Hạ An, dùng ngón cái nhẹ nhàng lau đi vết son môi nhòe trên môi cô.
"Nhớ điều khoản trong hợp đồng chứ? Bên A có quyền yêu cầu Bên B hợp tác trong mọi tình huống cần thiết để đối phó với dư luận." Giọng anh trầm khàn, mang theo chút hài lòng khó tả.
"Anh... anh điên rồi! Anh đang đẩy em vào chỗ chết đấy, Giáo sư Lục!" Hạ An lắp bắp, vừa giận vừa sợ.
"Chết? Tôi đang cho em danh chính ngôn thuận để em không cần phải cúi đầu trước những kẻ phán xét kia nữa." Lục Cận Ngôn bình thản chỉnh lại cổ áo, nắm lấy tay cô, kéo cô rời khỏi ban công. "Đi thôi. Gia đình em đã đến rồi."
Quả thật, ngay khi họ bước xuống hành lang tầng trệt, bà Diệp đã đứng sẵn ở sảnh chính khoa Kinh tế, gương mặt bà đỏ bừng vì giận dữ và xấu hổ. Bên cạnh bà là một người đàn ông trung niên, có vẻ là quản lý cấp cao của Lục Thị – người đã bị Diệp gia sai đi điều tra.
"Hạ An! Con làm cái trò gì vậy hả? Con dám công khai làm mất mặt Diệp gia, hủy hoại danh tiếng của mình vì một người đàn ông..." Bà Diệp gằn giọng.
Lục Cận Ngôn bước lên một bước, chắn trước mặt Hạ An. Anh siết chặt tay cô, ánh mắt sắc lạnh nhìn thẳng vào bà Diệp, không hề có chút kính nể.
"Thưa bà Diệp, không phải 'một người đàn ông', mà là vị hôn phu trên danh nghĩa của Diệp Hạ An. Chúng tôi không 'cặp kè' mà là đang yêu nhau công khai. Hay bà muốn ép buộc con gái mình phải xem mắt một người mà nó không yêu?"
"Hôn phu?" – Bà Diệp như không tin vào tai mình – "Con là Lục Cận Ngôn? Lục tổng? Con... con không phải người Lục gia đã giới thiệu cho Diệp Uyên?"
"Tôi là người đã hủy buổi xem mắt đó, thưa bà. Tôi có quyền lựa chọn người phụ nữ của mình, và tôi chọn Diệp Hạ An. Về phần những lời đồn đại ở trường này," – Lục Cận Ngôn đưa mắt nhìn quanh những sinh viên đang lén lút theo dõi – "Tôi chính thức tuyên bố, Diệp Hạ An là thực tập sinh chính thức và là trợ lý cá nhân của tôi, đồng thời cũng là bạn gái đang trong giai đoạn tìm hiểu nghiêm túc. Ai dám nói cô ấy dùng bất cứ thứ gì để đổi lấy điểm số, hãy cứ nói thẳng với tôi. Tôi cam đoan sẽ không bao giờ có bất kỳ sự thiên vị nào, vì cô ấy giỏi hơn những gì các bạn nghĩ."
Tuyên bố dứt khoát và hùng hồn của Lục Cận Ngôn lập tức làm câm lặng mọi lời đồn. Không ai dám nghi ngờ lời nói của Tổng giám đốc Lục Thị.
Khi bà Diệp bị người quản lý của Lục Thị kéo đi trong sự bối rối và giận dữ, Hạ An đứng dựa vào lồng ngực ấm áp của anh. Mọi sự sợ hãi, xấu hổ tan biến, thay vào đó là một cảm giác ấm áp và an toàn chưa từng có.
"Cảm ơn anh." – Cô thì thầm.
Lục Cận Ngôn khẽ cúi đầu xuống, môi anh chạm vào tai cô. "Đừng cảm ơn. Đây là 'chi phí bảo vệ' mà em phải trả cho tôi theo hợp đồng. Và giờ, bạn gái của tôi, chúng ta có một buổi học riêng tại văn phòng của tôi. Mau lên xe."
Anh kéo cô đi giữa sự kính nể và ghen tị của toàn bộ sinh viên, chính thức thiết lập vị thế của cô trên giảng đường: Cô là ngoại lệ, là sự chiếm hữu của Giáo sư Lục.