MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ CũChương 8

Sự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ Cũ

Chương 8

693 từ · ~4 phút đọc

Sau cơn địa chấn tại sảnh khoa, Hạ An ngồi trong xe của Lục Cận Ngôn mà tâm trí vẫn chưa thể định hình. Tiếng gió rít qua cửa kính như tiếng lòng cô đang rối bời. Cô nhìn sang người đàn ông đang tập trung lái xe, góc nghiêng của anh dưới ánh đèn đường hiện lên hoàn hảo và xa cách.

"Anh... lúc nãy anh nói thật hay chỉ là diễn?" Hạ An khẽ hỏi, phá vỡ sự im lặng đang bao trùm.

Lục Cận Ngôn không quay đầu lại, tay xoay vô lăng điềm tĩnh: "Trên đời này có hai loại diễn kịch. Một loại là để lừa người khác, một loại là để đạt được mục đích. Mục đích của tôi là bảo vệ tài sản của mình – mà hiện tại, em chính là 'tài sản' nằm trong hợp đồng của tôi."

Hạ An im lặng, câu trả lời mang đậm tư duy thương nhân của anh như một gáo nước lạnh dội thẳng vào trái tim đang đập loạn nhịp của cô. Đúng vậy, cô suýt chút nữa đã quên mất bản hợp đồng lạnh lùng giữa hai người.

Chiếc xe dừng lại trước sảnh căn penthouse. Gió đêm bắt đầu thổi mạnh, cái lạnh cuối thu thấm qua lớp áo sơ mi mỏng khiến Hạ An khẽ rùng mình. Đột nhiên, một hơi ấm dày dặng bao phủ lấy vai cô. Lục Cận Ngôn đã tháo chiếc áo vest thủ công đắt tiền khoác lên người cô từ lúc nào.

Chiếc áo còn vương lại nhiệt độ cơ thể anh và mùi hương gỗ tuyết tùng nồng nàn. Nó quá rộng so với cơ thể nhỏ nhắn của cô, vạt áo dài che khuất cả hông, khiến cô có cảm giác như đang được anh ôm trọn vào lòng.

"Khoác vào. Đừng để bị ốm, ngày mai em còn rất nhiều việc phải làm." Giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng một sự quan tâm khó giấu.

Bước vào nhà, Lục Cận Ngôn không bắt cô làm báo cáo ngay. Anh thong thả rót hai ly nước ấm, đưa cho cô một ly.

"Đêm nay, em có thể nghỉ ngơi sớm. Nhưng từ mai, sự chú ý của Diệp gia và giới truyền thông sẽ đổ dồn vào em. Em có sợ không?"

Hạ An cầm ly nước, hơi ấm lan tỏa từ lòng bàn tay: "Có anh ở đây, dường như... em không thấy sợ nữa."

Ánh mắt hai người giao nhau trong không gian tĩnh mịch của căn phòng khách sang trọng. Hạ An đứng đó, khoác chiếc áo vest của anh, trông vừa mong manh vừa kiên cường. Lục Cận Ngôn nhìn cô, ánh mắt vốn luôn lạnh lùng bỗng chốc trở nên dịu lại. Anh tiến lại gần, bàn tay thon dài nâng cằm cô lên, buộc cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Hạ An, em biết không? Một khi đã mặc chiếc áo của tôi, em sẽ không còn đường lui nữa."

Anh cúi đầu, nụ hôn lần này không mãnh liệt như ở ban công trường, mà dịu dàng và mang tính dò xét. Môi anh mơn trớn trên đôi môi cô, nhẹ nhàng như hơi thở. Hạ An vô thức siết chặt vạt áo vest trên người, hơi ấm của chiếc áo và hơi thở của người đàn ông trước mặt khiến cô dần mất đi phương hướng.

Cơn nồng nàn lan tỏa, Lục Cận Ngôn khẽ đẩy cô lùi lại cho đến khi lưng cô chạm vào bức tường lạnh lẽo. Sự tương phản giữa cái lạnh của bức tường và sự rực cháy từ lồng ngực anh khiến cô khẽ rên rỉ. Anh vùi đầu vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương thanh tân của cô sinh viên 20 tuổi, bàn tay anh luồn vào dưới lớp áo vest, cảm nhận làn da mịn màng ở vùng eo cô đang run rẩy.

Mọi ranh giới của bản hợp đồng dường như đã bị chiếc áo vest kia xóa nhòa. Trong bóng tối mờ ảo của căn phòng, Hạ An nhận ra rằng, dù đây là một trò chơi, cô cũng đã cam tâm tình nguyện thua trong tay anh.