Hạ An tỉnh dậy khi những tia nắng đầu ngày bắt đầu len lỏi qua rèm cửa căn penthouse. Chiếc áo vest của Lục Cận Ngôn vẫn còn nằm bên cạnh gối, như một bằng chứng cho sự thân mật mập mờ tối qua. Cô chưa kịp tận hưởng sự yên bình thì điện thoại đã rung lên bần bật. Một tin nhắn vỏn vẹn từ "Chủ nợ": “7 giờ 30. Có mặt tại phòng khách. Chúng ta đi chọn lễ phục cho buổi tiệc tối nay.”
Buổi tiệc tại Lục gia không đơn thuần là một buổi gặp mặt gia đình. Đó là nơi tập hợp những nhân vật quyền lực nhất giới tài chính, và cũng là nơi Lục Cận Ngôn chính thức ra mắt "vị hôn thê" để dập tắt những tin đồn và sự ép buộc từ các cổ đông lão làng.
Đến tối, khi Hạ An bước ra từ phòng thay đồ của một boutique sang trọng, Lục Cận Ngôn đang đứng đợi phía ngoài bỗng khựng lại. Cô diện một chiếc váy lụa màu trắng ngà, thiết kế tối giản nhưng ôm sát lấy đường cong thanh xuân của cô sinh viên 20 tuổi. Phần lưng trần để hở một khoảng trắng nõn nà, lấp lánh dưới ánh đèn.
Lục Cận Ngôn bước lại gần, bàn tay anh đặt nhẹ lên eo cô, cảm giác xúc giác nóng bỏng truyền qua lớp lụa mỏng manh.
"Đẹp lắm. Nhưng..." Anh cúi xuống, giọng nói trầm khàn vang lên sát vành tai cô, "... tôi bắt đầu thấy hối hận vì đã chọn chiếc váy này. Nó khiến quá nhiều người muốn nhìn ngắm em."
Chiếc xe limousine sang trọng dừng lại trước cửa biệt thự Lục gia. Ngay khi bước vào sảnh chính, Hạ An cảm nhận được hàng chục ánh mắt đổ dồn về phía mình. Sự sang trọng đến nghẹt thở của giới thượng lưu khiến cô hơi rụt rè, nhưng vòng tay vững chãi của Lục Cận Ngôn luôn đặt ở eo cô, mang lại một sự trấn an tuyệt đối.
"Cận Ngôn, cuối cùng con cũng chịu xuất hiện."
Một giọng nói nam tính, pha chút mỉa mai vang lên. Đó là Lục Viễn – em họ cùng cha khác mẹ của Lục Cận Ngôn, đồng thời là đối thủ lớn nhất của anh trong cuộc chiến giành quyền thừa kế. Lục Viễn nhìn Hạ An bằng ánh mắt dò xét, rồi dừng lại ở bờ vai trần của cô một cách khiếm nhã.
"Đây là cô sinh viên đang làm 'náo loạn' giảng đường sao? Gu của anh trai tôi đúng là càng ngày càng... trẻ hóa."
Hạ An cảm thấy vòng tay của Lục Cận Ngôn siết chặt hơn. Anh không thèm nhìn Lục Viễn, chỉ lạnh lùng đáp: "Vị trí của tôi không chỉ có gu thẩm mỹ cao, mà còn có khả năng bảo vệ người phụ nữ của mình. Cậu nên học điều đó trước khi muốn ngồi vào chiếc ghế của tôi."
Buổi tiệc diễn ra trong sự căng thẳng ngầm. Trong lúc Lục Cận Ngôn bị các cổ đông kéo đi thảo luận, Hạ An lánh ra ban công để hít thở không khí. Đột nhiên, một bàn tay thô bạo túm lấy cánh tay cô. Là Lục Viễn.
"Diệp tiểu thư, cô nghĩ mình có thể giữ chân được anh ta bao lâu? Bản hợp đồng giữa hai người... trị giá bao nhiêu? Tôi có thể trả gấp đôi."
Hạ An định vùng ra thì một bóng đen bao phủ lấy cả hai. Một cú đấm dứt khoát khiến Lục Viễn lảo đảo lùi lại. Lục Cận Ngôn xuất hiện như một vị thần bóng tối, gương mặt anh lạnh lùng đến đáng sợ. Anh không nói một lời, chỉ kéo Hạ An vào lòng, ánh mắt đầy sát khí nhìn đứa em họ.
"Cút ngay trước khi tôi quên mất chúng ta cùng họ Lục."
Anh kéo cô vào một căn phòng vắng phía sau sảnh tiệc, khóa trái cửa lại. Sự giận dữ và ghen tuông bùng nổ trong đôi mắt anh. Anh ép cô vào cánh cửa gỗ, hơi thở gấp gáp.
"Em không biết cách tránh xa những kẻ như hắn sao?"
"Em... em không cố ý..."
Không để cô nói hết câu, Lục Cận Ngôn cúi xuống chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn mãnh liệt. Nụ hôn mang theo vị đắng của rượu vang và sự chiếm hữu cuồng nhiệt. Bàn tay anh luồn vào làn tóc mây của cô, kéo cô sát vào lồng ngực đang phập phồng của mình. Trong khoảnh khắc đó, Hạ An nhận ra mình không còn là một trợ lý, cũng không còn là một sinh viên. Cô là người phụ nữ của anh, hoàn toàn và duy nhất.