Tiếng động cơ xe tắt lịm, trả lại không gian yên tĩnh đến lạ kỳ cho tầng hầm căn penthouse. Suốt dọc đường từ bữa tiệc về nhà, Lục Cận Ngôn không nói một lời, nhưng bàn tay anh vẫn nắm chặt tay Hạ An, những ngón tay đan xen chặt chẽ đến mức cô có thể cảm nhận được nhịp mạch đập nhanh từ lòng bàn tay anh.
Vừa bước vào nhà, chưa kịp bật đèn, Lục Cận Ngôn đã xoay người đẩy Hạ An vào cánh cửa chính vừa khép lại. Ánh sáng mờ ảo từ dãy đèn đường ngoài cửa sổ hắt vào, chỉ đủ để cô thấy đôi mắt anh đang rực cháy một ngọn lửa không thể che giấu.
"Cận Ngôn..." Hạ An khẽ gọi tên anh, giọng nói run rẩy tan biến giữa không gian tĩnh lặng.
"Em có biết đêm nay trông em rực rỡ đến mức nào không?" Giọng anh khàn đặc, đầy vẻ kìm nén. "Lục Viễn, hay bất cứ gã đàn ông nào trong bữa tiệc đó... tôi đều muốn móc mắt chúng khi dám nhìn vào em như thế."
Anh cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ mịn màng của Hạ An. Hơi thở nóng hổi của anh lướt trên làn da nhạy cảm khiến cô khẽ rùng mình, hai tay vô thức bám chặt vào bờ vai rộng lớn của anh. Lục Cận Ngôn bắt đầu những nụ hôn vụn vặt, từ xương quai xanh rồi dần dần tiến lên vành tai, mỗi nơi anh đi qua đều để lại một sự tê dại râm ran.
Bàn tay anh luồn vào phía sau, nhẹ nhàng kéo khóa chiếc váy lụa. Tiếng khóa kéo trượt đi trong bóng đêm nghe thật rõ ràng, làm tăng thêm sự kích thích tột độ. Chiếc váy lỏng dần, trượt khỏi bờ vai trắng nõn của Hạ An, để lộ tấm lưng trần mảnh mai như một tác phẩm điêu khắc dưới ánh trăng mờ.
Lục Cận Ngôn nhấc bổng cô lên, để cô vòng chân qua hông mình rồi sải bước về phía phòng ngủ chính. Anh đặt cô xuống lớp chăn đệm mềm mại, hương gỗ tuyết tùng và hương hoa nhài từ người cô hòa quyện vào nhau, tạo thành một loại chất gây nghiện chết người.
Anh cởi bỏ chiếc cà vạt đã nới lỏng từ lâu, ném sang một bên. Dưới ánh đèn ngủ mờ ảo tông màu hổ phách, Hạ An nhìn thấy lồng ngực săn chắc của anh đang phập phồng. Anh cúi xuống, phủ môi mình lên môi cô, nụ hôn lần này không còn là sự thăm dò mà là một cuộc chinh phục đầy chiếm hữu. Nó sâu, nồng nàn và mang theo tất cả sự khao khát mà anh đã phải kìm nén suốt cả buổi tối.
Cánh tay anh luồn xuống dưới lưng cô, kéo cô sát hơn vào lồng ngực mình, như muốn khảm cô vào cơ thể anh. Sự tiếp xúc da thịt ấm nóng giữa lớp vải mỏng manh khiến lý trí của Hạ An hoàn toàn sụp đổ. Cô không còn nhớ đến bản hợp đồng, không còn nhớ đến thân phận thầy trò, chỉ còn lại cảm xúc nguyên thủy nhất đang dâng trào như sóng biển.
Mọi chuyển động của anh đều mang theo sự trân trọng nhưng cũng đầy quyền uy của một người đàn ông trưởng thành. Anh thì thầm vào tai cô những lời yêu đương bằng chất giọng trầm thấp nhất, từng câu chữ như rót mật vào lòng: "Đêm nay, em không phải là sinh viên của tôi, cũng không phải là trợ lý... em chỉ là Diệp Hạ An của riêng Lục Cận Ngôn mà thôi."
Trong căn phòng ngập tràn hơi ấm và mùi hương tình ái, hai bóng hình hòa quyện vào nhau trên bức tường rộng lớn. Đó là sự giao thoa của một linh hồn thâm trầm, già dặn và một tâm hồn xuân sắc, tươi trẻ. Không gian như ngừng trôi, chỉ còn lại nhịp thở dồn dập và những cái chạm cháy bỏng đánh dấu một bước ngoặt không thể quay đầu trong mối quan hệ của họ.