MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ CũChương 11

Sự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ Cũ

Chương 11

700 từ · ~4 phút đọc

Ánh sáng ban mai yếu ớt lách qua khe rèm, đậu trên gương mặt vẫn còn vương chút mệt mỏi của Hạ An. Cô khẽ cựa mình, cảm giác đầu tiên ập đến là một sự ấm áp bao bọc lấy toàn bộ cơ thể. Khi hoàn toàn tỉnh táo, cô nhận ra mình đang nằm gọn trong vòng tay của Lục Cận Ngôn, đầu gối lên cánh tay săn chắc của anh, còn bàn tay anh vẫn đặt hờ trên eo cô đầy tính che chở.

Ký ức về đêm qua ùa về như một thước phim quay chậm, khiến gương mặt Hạ An nóng bừng. Cô lén nhìn người đàn ông đang ngủ say bên cạnh. Khi không có cặp kính gọng vàng và vẻ mặt nghiêm nghị trên bục giảng, Lục Cận Ngôn trông trẻ trung và dịu dàng hơn hẳn. Những lọn tóc đen hơi rủ xuống trán, hàng mi dài đổ bóng trên gò má cao.

Hạ An khẽ khàng nhấc tay anh ra, định lẻn dậy để trốn tránh thực tại khó xử này. Thế nhưng, ngay khi cô vừa nhích người, vòng tay ấy đột ngột siết chặt lại, kéo cô ngã ngược vào lồng ngực ấm nóng.

"Em định chạy đi đâu?" Giọng Lục Cận Ngôn khàn đặc vì mới ngủ dậy, mang theo một chút lười biếng nhưng đầy quyền uy.

"Em... em có tiết học sáng nay." Hạ An lí nhí, không dám ngước lên nhìn anh.

Lục Cận Ngôn bật cười thấp trong cổ họng, một âm thanh rung động truyền thẳng từ lồng ngực anh sang lưng cô. Anh xoay người cô lại, buộc cô phải đối diện với ánh mắt thâm trầm của mình.

"Giáo sư của em còn đang ở đây, em định đi học với ai?"

Anh đưa tay vuốt ve gò má cô, ngón cái khẽ lướt qua đôi môi hơi sưng mọng. Ánh mắt anh tràn ngập sự chiếm hữu nhưng cũng có một chút gì đó rất đỗi tình tứ, khác hẳn với vẻ lạnh lùng của một vị tổng tài hay sự xa cách của một giáo sư thỉnh giảng.

Thế nhưng, ngay khi không khí bắt đầu trở nên ngọt ngào, tiếng chuông điện thoại trên bàn làm việc của anh vang lên. Lục Cận Ngôn ngồi dậy, kéo chăn che cho cô rồi cầm máy. Chỉ sau vài giây, vẻ mặt anh lập tức trở nên lãnh đạm, đôi lông mày nhíu chặt lại.

"Tôi biết rồi. Cứ làm theo kế hoạch cũ. Đừng để bà nội biết."

Anh cúp máy, quay sang nhìn Hạ An. Sự ấm áp vừa rồi dường như đã bị một bức tường vô hình ngăn cách.

"Hạ An, chuyện đêm qua... tôi hy vọng em không vì thế mà quên đi ranh giới của chúng ta. Hợp đồng vẫn còn hiệu lực, và cuộc chiến với Lục Viễn chỉ mới bắt đầu. Những gì tôi làm, đều có lý do của nó."

Câu nói của anh như một gáo nước lạnh tạt thẳng vào tâm hồn đang bay bổng của cô sinh viên 20 tuổi. Hạ An sững sờ. Hóa ra, dù có nồng nàn đến đâu, trong mắt anh, mọi thứ vẫn chỉ nằm trong một "kế hoạch" nào đó sao? Sự thân mật vừa rồi chỉ là một phần của việc "diễn cho giống"?

"Em hiểu rồi, thưa Giáo sư Lục." Hạ An cố giữ giọng bình thản, nhưng đôi bàn tay dưới lớp chăn đang siết chặt đến trắng bệch. "Em sẽ không làm ảnh hưởng đến tiến độ dự án của anh."

Cô đứng dậy, quấn lấy chiếc áo choàng tắm và bước vào phòng vệ sinh, không để anh nhìn thấy những giọt nước mắt đang chực trào. Lục Cận Ngôn nhìn theo bóng lưng mảnh mai ấy, bàn tay anh vô thức siết chặt chiếc điện thoại. Anh không nói dối, nhưng anh cũng không thể nói cho cô biết rằng, sự lạnh lùng lúc này chính là cách duy nhất để anh bảo vệ cô khỏi những họng súng đang nhắm vào "điểm yếu" duy nhất của anh: chính là cô.

Ranh giới giữa hợp đồng và chân tình, một lần nữa lại trở nên nhòe mờ và đầy đau đớn.