MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ CũChương 12: H

Sự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ Cũ

Chương 12: H

1,528 từ · ~8 phút đọc

Không gian tại giảng đường khoa Kinh tế sáng hôm đó vốn dĩ đã ngột ngạt sau scandal nụ hôn ban công, nay lại càng thêm xôn xao bởi sự xuất hiện của một gương mặt mới. Đó là Trần Minh Triết – nam sinh vừa trở về từ chương trình trao đổi tại Anh Quốc. Với vẻ ngoài thư sinh, nụ cười rạng rỡ như nắng mùa hạ và gia thế không hề kém cạnh, Minh Triết nhanh chóng trở thành tâm điểm.

Hạ An ngồi ở hàng ghế quen thuộc, cố gắng tập trung vào cuốn giáo trình để xua đi cảm giác trống rỗng sau câu nói lạnh lùng của Lục Cận Ngôn buổi sáng.

"Chỗ này còn trống chứ, tiểu thư Hạ An?"

Minh Triết mỉm cười, tự nhiên ngồi xuống cạnh cô. Anh chàng không hề kiêng dè những ánh mắt soi mói xung quanh, thậm chí còn chủ động đẩy một hộp sữa dâu – loại cô thích nhất – về phía Hạ An.

"Nghe nói em vừa trải qua một vài 'rắc rối' với vị giáo sư thỉnh giảng kia. Đừng lo, anh về rồi, sẽ không để ai bắt nạt em đâu."

Hạ An ngẩn người, chưa kịp từ chối thì cánh cửa giảng đường bật mở. Lục Cận Ngôn bước vào với phong thái áp đảo thường thấy. Tuy nhiên, giây phút ánh mắt anh quét qua hàng ghế đầu và bắt gặp cảnh Minh Triết đang ghé sát tai Hạ An thì thầm, bước chân anh khựng lại một nhịp rất nhỏ.

Cả buổi học hôm đó trở thành một sàn đấu tâm lý nghẹt thở. Lục Cận Ngôn giảng về "Lý thuyết trò chơi", nhưng mọi ví dụ anh đưa ra đều nhắm thẳng vào sự "phản bội" và "lòng tin trong hợp tác".

"Trong một mối quan hệ đối tác, nếu một bên tự ý đưa 'nhân tố mới' vào để thay đổi cấu trúc lợi ích, thì kết quả cuối cùng thường là sự sụp đổ của cả hai." – Lục Cận Ngôn gõ mạnh thước lên bảng, ánh mắt sắc lẹm nhìn thẳng vào vị trí của Minh Triết và Hạ An.

Minh Triết không vừa, anh ta giơ tay phát biểu: "Thưa giáo sư, nhưng nếu 'nhân tố mới' mang lại giá trị cảm xúc cao hơn và không có sự ràng buộc bởi những điều khoản khô khan, liệu đó không phải là một sự đầu tư thông minh hơn sao?"

Cả giảng đường lặng ngắt như tờ. Hạ An cảm thấy như mình đang bị kẹp giữa hai tảng băng lớn. Lục Cận Ngôn tháo kính, từ từ bước xuống bục giảng. Anh dừng lại ngay trước bàn của Hạ An, bỏ qua Minh Triết, anh cúi xuống thu dọn cuốn sổ tay của cô.

"Trợ lý Diệp, sau giờ học đến văn phòng tôi. Chúng ta có một 'biến số' mới trong dự án cần giải quyết ngay lập tức."

Vừa bước vào văn phòng khoa, Lục Cận Ngôn đã khóa trái cửa lại. Anh xoay người Hạ An, ép cô vào cánh cửa, hơi thở mang theo sự lạnh lẽo của cơn ghen tuông chưa được đặt tên.

"Hộp sữa dâu đó ngon lắm sao?"

Hạ An ngước lên, bắt gặp đôi mắt đang vẩn đục vì tức giận của anh: "Anh Triết chỉ là bạn cũ, anh ấy muốn giúp em..."

"Giúp em?" Lục Cận Ngôn cười lạnh, bàn tay anh siết nhẹ cằm cô, buộc cô phải nhìn vào gương mặt đang tối sầm của mình. "Em quên nhanh vậy sao? Đêm qua em còn ở dưới thân tôi, sáng nay đã có thể mỉm cười với người đàn ông khác? Hạ An, em coi bản hợp đồng này là trò đùa, hay coi tôi là kẻ mù?"

"Chẳng phải chính anh nói sáng nay rằng mọi thứ chỉ là kế hoạch sao? Anh Triết không bắt em phải diễn kịch, anh ấy..."

Lời chưa dứt, nụ hôn của Lục Cận Ngôn đã ập xuống. Không có sự dịu dàng của đêm qua, chỉ có sự trừng phạt và chiếm hữu điên cuồng. Anh cắn nhẹ vào môi cô, như muốn đánh dấu chủ quyền một lần nữa. Bàn tay anh luồn vào tóc cô, giữ chặt đầu cô để nụ hôn thêm sâu.

Trong cơn ghen tuông cuồng nhiệt, Lục Cận Ngôn chợt nhận ra, bản hợp đồng mà anh dày công thiết lập không chỉ trói buộc cô, mà nó còn là chiếc lồng nhốt chính trái tim anh vào một cơn say không lối thoát.

Lời chưa dứt, nụ hôn của Lục Cận Ngôn đã ập xuống. Không có sự dịu dàng của đêm qua, chỉ có sự trừng phạt và chiếm hữu điên cuồng. Anh cắn nhẹ vào môi cô, như muốn đánh dấu chủ quyền một lần nữa. Bàn tay anh luồn vào tóc cô, giữ chặt đầu cô để nụ hôn thêm sâu.

Dưới sự áp chế của anh, Hạ An cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Mùi hương gỗ tuyết tùng quen thuộc vây hãm lấy cô, khiến lý trí vừa mới xây dựng đã sụp đổ tan tành. Cô vùng vẫy yếu ớt, nhưng đôi bàn tay của anh như gọng kìm, một tay giữ chặt gáy, tay còn lại thô bạo gạt phăng tập tài liệu trên bàn làm việc, tạo nên một tiếng "rầm" khô khốc.

Anh nhấc bổng cô lên, đặt cô ngồi lên mặt bàn gỗ lạnh lẽo. Sự chênh lệch chiều cao lúc này khiến Hạ An hoàn toàn bị bao phủ bởi bóng dáng cao lớn của anh.

"Lục Cận Ngôn... đây là văn phòng..." Hạ An thở dốc, giọng nói run rẩy xen lẫn sợ hãi khi cảm nhận được bàn tay anh đang bắt đầu lướt dọc theo sống lưng, nơi khóa kéo của chiếc váy công sở mỏng manh.

"Tôi không quan tâm." Ánh mắt Lục Cận Ngôn vẩn đục, hơi thở anh nóng rực phả lên cổ cô. "Tôi muốn em nhớ kỹ, dù là hợp đồng hay đời thực, chỉ có tôi mới được phép chạm vào em."

Chiếc khóa kéo trượt xuống tạo ra một âm thanh nhỏ sắc lạnh giữa căn phòng tĩnh lặng. Không khí mát lạnh tràn vào da thịt khiến Hạ An rùng mình, nhưng ngay lập tức, hơi nóng từ lòng bàn tay anh đã bao phủ lấy cô. Lục Cận Ngôn hôn dọc theo xương quai xanh của cô, để lại những dấu vết đỏ thẫm như những lời tuyên cáo chủ quyền tàn nhẫn nhất.

Hạ An không còn sức lực để chống cự. Sự ghen tuông điên cuồng của anh như một mồi lửa, thiêu cháy cả nỗi uất ức trong lòng cô. Cô vô thức vòng tay qua cổ anh, những ngón tay luồn vào mái tóc cắt tỉa gọn gàng của vị giáo sư vốn dĩ luôn mực thước.

Trong khoảnh khắc đó, mọi rào cản về giáo sư và sinh viên, về bản hợp đồng khô khan đều tan biến. Chỉ còn lại sự khao khát bản năng đang dâng trào. Lục Cận Ngôn áp sát thân hình rắn chắc của mình vào cô, sự cứng nhắc của anh khiến cô kinh hoàng nhưng cũng đầy mê đắm. Anh không cho cô cơ hội suy nghĩ, một lần nữa chiếm lấy môi cô bằng một nụ hôn sâu, nồng nàn vị sữa dâu mà anh căm ghét – vị ngọt của người đàn ông khác mà anh nhất định phải xóa sạch.

Bàn tay anh thô bạo nhưng cũng đầy nâng niu, thăm dò từng đường cong trên cơ thể cô. Mỗi nơi anh đi qua đều như để lại một vệt lửa. Sự đối lập giữa mặt bàn gỗ lạnh ngắt và cơ thể nóng rực của Lục Cận Ngôn khiến Hạ An rơi vào một cơn say mơ hồ. Cô khẽ rên rỉ khi cảm nhận được sự xâm nhập đầy áp đảo, mãnh liệt và mang theo cả sự tức giận dồn nén của anh.

Anh di chuyển mạnh mẽ, dứt khoát như cách anh điều hành một dự án tỷ đô, nhưng lần này mục tiêu là chiếm trọn trái tim và cơ thể của người con gái dưới thân. Hạ An bám chặt lấy vai anh, những dấu móng tay hằn sâu trên tấm lưng anh như minh chứng cho sự mãnh liệt của cuộc giao hoan tội lỗi này.

Khi cơn sóng triều dâng cao nhất, Lục Cận Ngôn gục đầu vào hõm cổ cô, hơi thở dồn dập, giọng nói khản đặc thì thầm: "Đừng bao giờ... để hắn chạm vào em nữa."

Căn phòng văn phòng khoa yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng tích tắc của đồng hồ và hơi thở chưa kịp ổn định của hai người. Hạ An mệt nhoài tựa vào ngực anh, mắt nhắm nghiền. Cô biết, sau đêm nay, không có bản hợp đồng nào có thể cứu vãn được trái tim cô khỏi người đàn ông nguy hiểm này nữa.

Lục Cận Ngôn siết chặt vòng tay, nhìn dấu vết đỏ thẫm trên vai cô với một sự thỏa mãn nguyên thủy. Anh biết mình đã thua, thua trong chính trò chơi mà anh là người đặt ra luật lệ.