Cơn ghen tuông của Lục Cận Ngôn không dừng lại ở văn phòng khoa. Ngay buổi chiều hôm đó, anh hủy bỏ mọi lịch trình tại tập đoàn và yêu cầu Hạ An đi cùng anh đến một resort tư nhân thuộc sở hữu của Lục Thị ở ngoại ô, với lý do "kiểm tra địa điểm cho sự kiện ra mắt dự án".
Chiếc xe lao đi trong im lặng, không khí bên trong xe căng thẳng đến mức Hạ An cảm thấy khó thở. Khi bước vào căn villa biệt lập nằm giữa rừng thông, Lục Cận Ngôn tháo chiếc cà vạt, ném nó sang một bên với vẻ thiếu kiên nhẫn.
"Tôi không thích cách em nhìn hắn ta, Hạ An." Anh đột ngột lên tiếng, giọng nói trầm thấp vang vọng trong căn phòng khách rộng lớn.
Hạ An đặt chiếc ba lô xuống, sự bướng bỉnh của tuổi 20 trỗi dậy: "Đó là sự lịch sự tối thiểu. Anh không thể bắt em cắt đứt mọi mối quan hệ xã hội chỉ vì một bản hợp đồng."
"Tôi có thể." Lục Cận Ngôn bước tới, từng bước chân của anh như gõ vào tim cô. Anh dồn cô vào phía cửa sổ kính sát đất, nơi ánh trăng bên ngoài bắt đầu đổ những vệt bạc lên mặt sàn. "Em là người của tôi. Từ sợi tóc cho đến hơi thở, trừ khi tôi cho phép, không ai được quyền chạm vào."
Sự chiếm hữu cực đoan của anh khiến Hạ An vừa sợ hãi vừa có một cảm giác run rẩy kỳ lạ. Anh cúi xuống, nụ hôn nồng đậm hương vị trừng phạt ập tới. Lần này, nó mang theo sự nóng bỏng của một người đàn ông đang mất kiểm soát vì ghen. Bàn tay anh mạnh mẽ luồn qua eo cô, nhấc bổng cô đặt lên bệ cửa sổ rộng lớn.
Hơi lạnh của mặt kính sau lưng đối lập hoàn toàn với sức nóng hừng hực từ cơ thể Lục Cận Ngôn phía trước. Anh tháo bỏ những cúc áo sơ mi của mình một cách dứt khoát, để lộ vòm ngực săn chắc đang phập phồng theo từng nhịp thở dốc.
Lục Cận Ngôn vùi đầu vào hõm cổ Hạ An, hơi thở anh nóng rực, từng nụ hôn như thiêu đốt da thịt cô. Bàn tay thon dài của anh luồn vào dưới lớp áo mỏng manh của cô sinh viên nhỏ, vuốt ve làn da mịn màng với một sự khao khát điên cuồng. Sự căng thẳng giữa hai người không còn là tranh cãi, mà chuyển hóa thành một loại ngôn ngữ cơ thể mãnh liệt.
Trong không gian chỉ có tiếng gió xào xạc ngoài rừng thông, những cái chạm của anh trở nên nhạy cảm hơn bao giờ hết. Anh thì thầm vào tai cô, giọng khàn đặc: "Nói cho tôi biết, em là của ai?"
"Của... của anh..." Hạ An thở dốc, lý trí cô hoàn toàn tan chảy dưới sự dẫn dắt tài tình của người đàn ông dày dạn kinh nghiệm này.
Lục Cận Ngôn bế cô về phía chiếc giường lớn giữa phòng. Dưới ánh đèn vàng mờ ảo, mọi chuyển động của họ trở nên chậm lại, đầy tính nghệ thuật và sự trân trọng. Không có những lời tục tĩu, chỉ có tiếng nhịp tim đập loạn xạ và những tiếng rên rỉ khẽ khàng bị vùi lấp trong những nụ hôn sâu. Anh nâng niu cô như một báu vật, nhưng cũng khẳng định chủ quyền bằng những dấu vết hồng nhạt trên làn da trắng sứ.
Đêm đó, giữa không gian tĩnh lặng của vùng ngoại ô, Lục Cận Ngôn đã dùng sự cuồng nhiệt của mình để xóa sạch hình bóng của bất kỳ người đàn ông nào khác trong tâm trí Hạ An. Anh không chỉ muốn sở hữu danh nghĩa, mà còn muốn chiếm trọn cả linh hồn và thể xác của cô gái nhỏ này.