MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ CũChương 15

Sự Trả Thù Hoàn Hảo Của Người Vợ Cũ

Chương 15

742 từ · ~4 phút đọc

Bầu trời ngoại ô vốn đang xanh ngắt bỗng chốc sầm lại, đổ xuống một trận mưa tầm tã như trút nước. Hạ An chạy điên cuồng trên con đường mòn dẫn ra khỏi khu resort, mặc cho những giọt mưa lạnh buốt thấm đẫm lớp áo mỏng, hòa cùng những giọt nước mắt nóng hổi trên mặt.

Cô cảm thấy mình thật nực cười. Một sinh viên 20 tuổi mơ mộng, lại đi tin rằng mình có thể sưởi ấm được trái tim của một tảng băng trôi đã lăn lộn mười năm trên thương trường.

Trong villa, Lục Cận Ngôn đứng nhìn qua khung cửa sổ kính sát đất. Bóng dáng nhỏ bé của Hạ An dần mờ đi trong màn mưa dày đặc. Anh cầm lấy chìa khóa xe, lao ra ngoài với gương mặt tối sầm. Anh biết khu vực này rất vắng vẻ, taxi không thể vào, và cơn bão đang kéo đến rất gần.

"Chết tiệt!" Anh đấm mạnh vào vô lăng khi không thấy bóng dáng cô trên đường chính.

Lục Cận Ngôn cầm điện thoại, gọi liên tục nhưng chỉ nhận được những hồi chuông dài vô vọng. Hạ An đã tắt máy. Sự điềm tĩnh vốn có của vị tổng tài biến mất, thay vào đó là một nỗi sợ hãi nguyên thủy đang bóp nghẹt lồng ngực anh. Anh không sợ mất đi dự án cảng phía Nam, anh sợ mất đi cô gái đã dám đứng lên chất vấn anh bằng đôi mắt ngập nước ấy.

Hạ An đi bộ gần hai tiếng đồng hồ, đôi chân rã rời và toàn thân run cầm cập vì lạnh. Cô trú tạm dưới một trạm xe buýt cũ nát ven đường. Đúng lúc đó, ánh đèn pha cực sáng của chiếc Rolls-Royce quen thuộc quét qua, rồi tiếng phanh xe chát chúa vang lên giữa màn mưa.

Lục Cận Ngôn bước xuống xe, không thèm che ô. Bộ vest đắt tiền của anh nhanh chóng ướt sũng. Anh tiến lại gần, nhìn thấy cô gái nhỏ đang co quắp trên chiếc ghế gỗ, đôi môi tái nhợt vì lạnh.

"Lên xe ngay." Giọng anh khàn đặc, mang theo sự tức giận lẫn lo lắng tột độ.

"Đừng chạm vào tôi!" Hạ An đẩy bàn tay anh ra khi anh định bế cô lên. "Anh về đi mà lo cho cái dự án cảng phía Nam của anh. Tôi không phải là quân bài của anh nữa."

Lục Cận Ngôn không nói một lời, anh dùng sức mạnh của một người đàn ông trưởng thành ép cô vào lòng, mặc cho cô đấm đá, la hét. Anh đẩy cô vào ghế phụ, khóa chặt cửa rồi vòng qua ghế lái. Không gian trong xe trở nên ngột ngạt bởi hơi nước và sự căng thẳng tột độ.

"Nghe đây Diệp Hạ An," anh gầm lên, tay nắm chặt vô lăng đến mức nổi gân xanh, "Cuộc điện thoại đó là để diễn cho kẻ địch nghe. Tôi biết điện thoại của mình bị nghe lén. Tôi không dùng em để đổi lấy cái cảng nào hết!"

"Anh lừa dối tôi bao nhiêu lần rồi?" Hạ An hét lên, nước mắt lại trào ra. "Lần nào anh cũng có lý do, lần nào anh cũng nói là vì dự án, vì gia tộc. Vậy còn tôi? Tôi là gì trong cuộc đời anh?"

Lục Cận Ngôn đột ngột dừng xe bên lề đường. Anh quay sang, ánh mắt đầy sự đau đớn và hối hận chưa từng thấy. Anh kéo cô lại gần, áp trán mình vào trán cô, hơi thở nồng nàn quyện vào cái lạnh của nước mưa.

"Em là ngoại lệ duy nhất mà tôi không thể tính toán được." Anh thì thầm, giọng nói run rẩy. "Nếu tôi không nói như vậy trên điện thoại, Lục Viễn sẽ tìm cách hãm hại em thay vì nhắm vào tôi. Tôi thà để em hận tôi, còn hơn để em gặp nguy hiểm."

Dưới cơn mưa tầm tã che lấp mọi âm thanh của thế gian, Hạ An nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của người đàn ông trước mặt. Cô thấy trong đó không phải là sự toan tính của một thương nhân, mà là sự bất lực của một người đàn ông đang yêu nhưng không biết cách bày tỏ. Một lần nữa, ranh giới giữa sự lừa dối và sự bảo vệ lại trở nên mong manh như bong bóng nước dưới mưa.